Tây du ký

Miễu Tam Thanh, Ðại Thánh để danh,
Nước Xa Tri, Ngộ Không đấu phép.


Nói về Tôn Hành Giả tay tả nắm Sa Tăng, tay hữu nắm Bát Giái, hai người biết ý, ngồi làm thinh chẳng dám dĩ hơi. Những đạo sĩ đem đèn ra kiếm không thấy ai hết. Hổ Lực đại tiên nói: "Không thấy ai vô đây, sao ăn gần hết đồ cúng?" Lộc Lực nói: "In như người ta ăn thì phải. Bánh bao và bánh in mất hết chẳng nói làm chi, ngặt những trái cây lạ lắm! Coi lại cho kỹ, thì lột vỏ và bỏ hột ê hề, mà không thấy ai hết!" Dương Lực đại tiên nói: "Sư huynh đừng nghĩ ngại, tôi đã biết rồi. Chắc là chúng ta lòng thành nên Tam Thanh gia gia ngài giáng hạ mà nhậm lễ. SaÜn dịp ngài còn ở đây, chúng ta lạy mà xin nước kim đơn dưng cho triều đình kẻo ao ước". Hổ Lực đại tiên khen phải. Truyền các đệ tử gióng trống mà cầu đão.
Giây phút thầy cả là Hổ Lực đại tiên quì lạy, xin cho nước kim đơn, đặng dưng cho vua Xa Trì, kẻo lòng mộ đạo.
Khi ấy Bát Giới nói nhỏ với Hành Giả rằng: "Phải đừng ăn rán, thì về đã tới nơi. Báo hại ngồi dai mới thành sự, bây giờ biết nói làm sao?" Tôn Hành Giả nắm tay Bát Giới một cái, có ý không cho bàn soạn. Rồi nói lớn rằng: "Các tiểu tiên đừng lạy nữa. Chúng ta ăn yến tại hội bàn đào mới về đây, nên không đem kim đơn thủy. Ðể bữa khác sẽ cho". Các đạo sĩ nghe nói mừng quýnh, run lập cập bạch với thầy rằng: "Không thấy thuở Thiên tôn dáng hạ, đời nào gặp nữa mà trông. Xin quyết phép trường sanh cho đặng". Hổ Lực đại tiên quỳ lạy bạch rằng: "Xin tiên tôn cho một chút nước kim đơn, kẻ đệ tử uống một điểm ngỏ đặng sống đời". Sa Tăng nắm tay Tôn Hành Giả nói ý rằng: "Ðại ca ôi! Coi bộ nó mừng quýnh, nên mới cầu khẩn hoài". Tôn Hành Giả nói: "Thôi, vậy thì cho nó một chút".
Khi các đạo sĩ ngừng chiêng trống Tôn Hành Giả nói: "Các tiểu yêu quỳ lạy làm chi, ta muốn để chút kim đơn tại đây, thì coi ra việc dễ lắm, không lấy làmchi quý, bằng không để lại, htì dứt cái mối đạo đi!" Các đạo sĩ đồng lạy và bạch rằng: "Xin Thiên tôn thương tình đệ tử có lòng thành, để chút kim đơn làm tin, cho Triều đình trọng đạo". Tôn Hành Giả nói: "Như vậy thì đem đồ đựng lại đây". Các đạo sĩ đồng lạy tạ ơn. Còn ba thầy cả, khiêng cái ché lại, và đem chậu dựng lên. Chưa đủ lòng tham, lại còn rút bông chưng, lấy lục bình mà phụ thêm nữa! Tôn Hành Giả nói: "Thôi, các ngươi đi tản hết, nếu dòm lén lậu thì phải chết, chừng nào nghe kêu sẽ vào". Các đạo sĩ như lời bảo.
Khi ấy Tôn Hành Giả lấy lục bình, vén quần đái đầy nhóc, Bát Giới nói: "Tôi cũng thốn tới". Nói rồi kéo chậu lại đái thẳng chỗ gần đầy. Còn Sa Tăng phụ thêm nữa chén. Xong rồi kêu các đạo sĩ lãnh kim đơn thủy cho mau. Các đạo sĩ lựu lại lạy tạ ơn. Rồi thỉnh chậu ché và lục bình xuống. Hổ Lực bảo đệ tử đem chén chung lại rót uống một hớp, liền chùi miệng nhăn mày. Lộc Lực lấy làm lạ hỏi rằng: "Anh uống có ngon hay không?" Hổ Lực nói: "Không lấy làm ngon, có hơi khai lắm". Lộc Lực múc trong chậu một hớp, nói rằng: "Có hơi nước đái heo!" Tôn Hành Giả nghe nói, biết bể chuyện, tính phải để danh cho chúng biết. Liền nói lớn như vầy:
Ðạo sĩ, đạo sĩ, bây tưởng như ngây, Tam Thanh là thánh, bao thuở xuống đây! Nay ta nói thiệt, cho các ngươi hay. Thầy ta vưng chỉ, quyết đến Phương Tây. Ðến nay vô sự, đi dạo chốn nầy, hưởng đồ cúng kiến, chơi giỡn giải khuây. Các ngươi lạy lục, cảm động lòng nầy. Bởi xin nước quý, năn nỉ nói nhây. Kim đơn không có, phải tiểu cho đầy.
Các đạo sĩ nghe nói tới đó, liền lấy chổi đập đùa, kẻ lại vác ngói gạch liệng đại. Ba người đằng vân bay về. Ðến phương trượng không dánh đánh tiếng vì sợ thầy hay, nằm ngủ lại như cũ.
Rạng ngày vua nước Xa Trì lâm triều, bá quan văn võ chầu chực. Hoàng môn quan và tâu rằng: "Có Hòa Thượng ở nước Ðại Ðường đi thỉnh kinh Tây Phương, ban cho đổi điệp thông hành". Vua Xa Trì phán rằng: "Hòa Thượng nầy cũng chướng, hết chỗ chết hay sao, mới tìm đến đây mà bỏ mạng! Vậy chớ quan tuần bộ đâu, không bắt nó giải cho Quốc Sư đem vào sổ?" Thái sư tâu rằng: "Ðường Tăng Trung huê, đến đây hơn muôn dặm, cũng có thần thông hiệu pháp, mới dám đi Tây Phương mà thỉnh kinh. Xin Bệ Hạ đòi vào, xét điệp cho rõ, sẽ phê cho xuôi việc kẻo mất trắng". Vua Xa Trì y tấum đòi vào. Bốn thầy trò ra mắt và dưng điệp. Vua Xa Trì cầm điệp đương xem. Xảy thấy Hoàng môn quan đến tâu rằng: "Có ba vị Quốc Sư đến". Vua Xa Trì thất kinh buông điệp, bước xuống điện mà tiếp nghinh.
Khi ấy Tam Tạng ngó thấy một thầy cả đi trước, hai thầy chùa vá theo sau. Bá quan văn võ đều quì lạy, cúi đầu không dám ngó lên. Vua Xa Trì phán hỏi rằng: "Quốc Sư, trẩm không có việc chi, nên chẳng dám thỉnh, chẳng hay Quốc Sư, đến đây dạy điều điều chi?" Hổ Lực đại tiên nói: "Tôi đi thưa một chuyện, còn bốn hòa thượng nầy ở đâu mới đến đây?" Vua Xa Trì nói: "Bốn sãi nầy ở Ðại Ðường phụng chỉ qua Tây Phương thỉnh kinh, nay đến đổi điệp thông hành mà đi nữa". Hỗ Lực đại tiên vỗ tay cười lớn rằng: "Vậy mà tôi tưởng chúng nó đã trốn khỏi, không dè còn ở lại đây". Vua Xa Trì kinh hãi hỏi rằng: "Quốc Sư nói lạ lùng, trẫm nghe không hiểu; bởi chúng nó mới đến, trẫm truyền bắt giải cho Quốc Sư, chẳng ngờ Thừa tướng tâu, vân vân. Trẫm nghe cũng phải, nên đòi vào coi điệp ra thể nào, vừa thấy Quốc Sư đến chơi, sao lại nói tiếng lạ như vậy? Hay là chúng nó có lỗi với Quốc Sư chăng?" Hổ Lực đại tiên cười rằng: "Bệ Hạ không rõ, bữa hôm qua chúng nói mới đến, đập chết hai đứa học trò tôi; lại phá xe, và thả hết 500 sãi. Hồi hôm chúng tôi đương cúng cầu nước thánh kim đơn dưng cho bệ hạ, chúng nó lén vào xô ba vị thánh thượng, hiện hình Tam Thanh ăn hết đồ cúng, chúng tôi ngỡ thiệt Tam Thanh giáng hạ, xin nước thánh mà dưng, chúng nó đái vào lục bình mà kiêu ngạo, chúng tôi bắt không đặng, chúng nó chạy mất đi. Té ra bây giờ còn lẫn bẩn lại đây, thiệt là trời cho trả oán". Vua Xa Trì nghe tâu nổi giận truyền chém bốn thầy trò. Tôn Hành Giả nói lớn rằng: "Xin Bệ Hạ bớt trận lôi đình, cho tôi tâu với Quốc Sư hôm qua chúng tôi giết hai người đệ tử, có chứng ai chỉ ra? Thôi tôi cũng chịu đỡ cho xuôi, bắt hai sãi nầy đền mạng. Lại nói chúng tôi phá xe trả thù, không chứng cớ, cũng nhịn thua xin ở lại làm tù, xin Bệ Hạ đổi điệp thông hành, cho thầy tôi đi thỉnh kinh kẻo trễ. Chớ như nói chuyện hồi hôm chúng tôi đi làm tác tệ, sự ấy khó nghe. Bởi chúng tôi là thầy sãi mới đến đây, biết đường đâu mà đi phá đám? Nếu quả có sự ấy sao Quốc Sư không bắt nạp tức thì? Vả chăng thiên hạ nhiều người, sao nhè thầy tôi mà nói, xin Bệ Hạ xét lại mà xử cho công binh". Vua Xa Trì tánh hay lôi thôi, nghe Hành Giả đối nại cũng hữu lý, nên không biết sao mà giải quyết.
Xảy thấy quan Hoàng môn vào tâu rằng: "Có một người hương chức già, xin vào tâu việc cần gấp". Vua Xa Trì cho triệu vào. Bốn mươi hương chức già đồng quỳ lạy tâu rằng: "Mãn mùa xuân trời chưa mưa, chắc là phải hạn. Xin Bệ Hạ thỉnh một vị Quốc Sư đảo võ, đặng trời mưa cứu việc mùa màng". Vua Xa Trì nghe tấu, liền ngó Tam Tạng mà phán rằng: "Trẫm khi trước cũng bị hạn như năm nay, các sãi đảo võ không đặng. Nhờ có ba vị Quốc Sư xuống cầu mưa như thường, cứu dân khỏi chết, nên trẫm trọng đạo mà ghét tăng. Nay ngươi phạm tội với Quốc Sư lẽ thì không thứ, như ngươi dám cầu mưa với Quốc Sư để cho biết ai cao ai thấp. Nếu các ngươi cầu mưa đặng thì trẫm tha tội, và đổi điệp thông hành, bằng thua thì trẫm chém chết!" Tôn Hành Giả cười rằng: "Cái sự đảo võ kinh với Quốc Sư, tôi chắc làm đặng".
Khi ấy vua Xa Trì truyền quân lập đàn, đặng vua lên lầu ngũ phụng xem thử. Ba vị Quốc Sư cũng theo vua lên lầu.
Còn Tam Tạng với ba trò đứng dưới lầu ngó lên lơ láo. Giây phút thấy một ông quan lên báo rằng: "Ðàn tràng lập rồi, xin Quốc Sư đảo võ". Hỗ Lực đại tiên từ tạ vua mà xuống lầu.
Khi ấy Tôn Hành Giả đó đường hỏi rằng: "Tiên sanh đi đâu đây?" Hổ Lực đại tiên nói: "Ta lên đàn đảo võ". Tôn Hành Giả nói: "Thầy ỷ quá chừng, không biết nhường cho kẻ phương xa cầu trước. Thôi thôi, tôi biết rồi, rồng mạnh không hơn rắn có thể, thầy hãy cầu trước đi. Song phải giao kết cho có vua làm chứng mới đặng". Hổ Lực hỏi: "Giao ước giống gì nữa?" Tôn Hành Giả nói: "Thầy đảo võ, rồi tôi cũng đảo võ, nếu mưa xuống ai cũng tranh phần của mình. Phải giao trước cho rõ ràng mới đặng". Hổ Lực đại tiên nói: "Phép ta đảo võ đều có chừng, đánh lịnh bài một tiếng thứ nhứt nổi gió, đánh lịnh bài một tiếng thứ nhì thì trời kéo mây, tiếng thứ ba sấm chớp, tiếng thứ tư mưa tới, tiếng thứ năm tan mây. Công việc trong phiên ta nội bấy nhiêu đó, rồi tới phiên ngươi". Tôn Hành Giả nói: "Phải, phải, hay lắm, thầy cầu trước coi thử". Hổ Lực đại tiên lên đàn, bốn thầy trò theo coi đồ trận. Thấy đài cao ba trượng, xung quanh cặm 28 ngọn cờ nhị thập bát tú. Trên bàn hương án, rực rỡ đèn hoa, có dựng một cây kim bài lưu hương, trong kim bài có chạm tên Lôi Thần, dưới bàn có năm ché nước đầy, mỗi ché nước đều thả thành dương liễu nỗi trên mặt, trên nhành dương lại để một miếng thiếc, có vẽ bùa ngũ lôi.
Còn xung quanh có năm cây trụ, mỗi cây trụ đều có đề tên thần. Cây thì đề thần gió, cây thì đề thần mây, cây thì đề Lôi Công, cây thì đề Ðiển Mẫu, cây thì đề Tứ Hải Long Vương. Mỗi cây trụ đều có hai đạo sĩ cầm trái chùy bằng sắt mà hờ, đợi nghe đánh lịnh bài sẽ đóng trụ ấy, ở phía sau nhiều thầy đạo sĩ viết sớ vẽ bùa. Còn vòng ngoài có bong hình Thổ Ðịa phù sứ cầm búa cầm sớ, coi như hình sống.
Lúc ấy, Hổ Lực đại tiên lên đàn, Ðạo sĩ dưng gươm và bùa giấy vàng saÜn, Hổ Lực đại tiên cầm gươm làm phép, đọc chú đốt bùa. Ðọc sớ rồi phong lại, đưa cho đạo sĩ để trên bàn tay hình nộm đốt luôn.
Giây phút đánh lịnh bài một cái xèng, gió hiu hiu thổi. Bát Giới nói: "Không xong, không xong, đạo sĩ nầy thật giỏi, đánh lịnh bài một tiếng, nổi gió tức thì". Tôn Hành Giả nói nhỏ rằng: "Hai anh em đừng nói chuyện chí với ta, để ta xuất thần đi lo công việc". Nói rồi nhổ lông hóa hình giả đứng đó, còn hình thiệt biến lên mây.
Khi ấy Phong bà là Dì gió và Tốn nhị lang là thần dông đương làm gió. Tôn Hành Giả bước tới, Phong bà và Tốn nhị lang đồng chào. Tôn Hành Giả nói: "Lão Tôn bảo hộ Ðường Tăng đi thỉnh kinh Tây Phương. Nay ta đàn cuộc đảo võ kinh với Hổ Lực đạo sĩ. Các người đừng giúp yêu đạo, trợ Lão Tôn thì có ơn, nếu còn cho một chút gió phất phơ sợi râu nó, ta cũng đập các ngươi hai chục thiết bãng chẳng dung". Phong bà và Tốn nhị lang thưa rằng: "Chúng tôi vưng lời Ðại Thánh". Liền thâu gió tức thời.
Khi ấy Hổ Lực đốt bùa làm phép, vân vân rồi đánh lịnh bài một tiếng nữa. Xảy thấy mây kéo cuộn cuộn, Tôn Hành Giả cầm thiết bãng lại hỏi rằng: "Người tên chi, kéo mây đi đâu đó?" Vân Ðồng xưng tên. Tôn Hành Giả cũng thuật chuyện lại như hồi nãy, Vân Ðồng vưng lịnh thâu mây, trời nắng lại chang chang. Hổ Lực lấy làm lạ, cầm gượm xã tóc, niệm chú đốt bùa, đánh lịnh bài và đóng nọc (đóng trụ).
Khi ấy Lôi Công, Ðiễn mẫu vừa đi tới, gặp Tôn Hành Giả thuật chuyện đầu đuôi. Lôi Công Ðặng thiên quân nói: "Hổ Lực đạo sĩ làm chánh phép ngũ lôi, đốt sớ thấu Thượng Ðế, nên chúng tôi phụng chỉ giúp mưa". Tôn Hành Giả nói: "Như vậy thì ở đây mà đợi ta".
Còn Hổ Lực đại tiên không thấy sấm chớp, liền thêm hương làm phép, đánh một tiếng lịnh bài.
Khi ấy Tứ Hải Long Vương đồng tới. Tôn Hành Giả đón lại hỏi rằng: "Ngao Quảng đi đâu đó?" Ngao Quảng liền chào Ðại Thánh, Tôn Hành Giả thuật chuyện, vân vân. Rồi nói với Ngao Thuận rằng: "Hôm trước cám tình lịnh lang trói con quái mà cứu thầy tôi". Ngao Thuận nói rằng: "Tôi còn xiềng nó dưới biển, đợi Ðại Thánh khi nào ghé sẽ xử tội, chớ tôi không dám tự chuyên". Tôn Hành Giả nói: "Tự ý ông trị tội nhẹ nặng cũng đặng, đừng đợi tôi làm chi". Nói rồi day qua ngó các Long Vương mà nói rằng: "Khi trước tôi nhờ bốn ông giúp sức, mà chưa thành công, nay xin giúp tôi cho nên việc. Hổ Lực đão sĩ nó đánh lịnh bài bốn lần rồi, tới phiên tôi đảo võ. Song tôi chẳng biết đốt bùa đọc chú và đánh lịnh bài, các ông cứ việc mưa giúp". Ðặng thiên quân đáp rằng: "Ðại Thánh biểu lẽ nào nào tôi dám cải. Song phải có hiệu lịnh mới xong, nếu không thì sấm chớp gió mưa không có thứ tự". Tôn Hành Giả nói rằng: "Như vậy thì các ông cứ coi chừng cây thiết bãng của tôi hễ đưa lên lần thứ nhứt thì nổi gió, đưa lên lần thứ nhì thì kéo mây vẫn vũ, đưa lên lần thứ ba thì sấm chớp, đưa lên lần thứ tư thì mưa, đưa lên thứ năm thì tành và nắng lập tức". Ai nấy đồng chịu y lời.
Khi ấy Tôn Hành Giả sắp đặt xong xã, liền xuống thâu lông hiện hình nói lớn rằng: "Tiên sanh đánh lịnh bài đã bốn lần không linh hiệu chi hết, vậy thì bước xuống, để cho tôi lên đàn". Hổ Lực đại tiên túng phải bước xuống, đi lên lầu một nước. Tôn Hành Giả theo sau lưng. Vua Xa Trì phán rằng: "Quả nhơn lóng tai nghe đủ bốn tiếng lịnh bài, sao không thấy mưa xuống?" Hổ Lực đại tiên nói lướt rằng: "Bữa nay Long Thần đi khỏi?" Tôn Hành Giả hét lớn rằng: "Long Thần đi khỏi bao giờ? Quốc Sư non tay ấn cầu không đặng, khéo kiếm chuyện mà đổ thừa. Ðể thầy tôi tụng kinh đảo võ thì có mưa lớn cho mà coi". Vua Xa Trì phán rằng: "Vậy thì Hòa Thượng lên đàn làm phép đi, trẫm còn ngự tại đây xem thử". Tôn Hành Giả phụng chỉ xuống thỉnh thầy lên đàn. Tam Tạng nói: "Ta biết làm sao mà đão vỏ?" Hành Giả thưa rằng: "Thầy cứ ngồi tụng tâm kinh, để mặc tôi giúp sức". Tam Tạng y lời.
Khi ấy có một ông quan chạy lên hỏi rằng: "Bệ Hạ truyền chỉ hỏi thầy: Sao không đốt bùa, đánh lịnh bài, cứ ngồi đọc lầm thầm mãi?" Tôn Hành Giả vội nói hớt rằng: "Không cần mấy chuyện ấy, cứ tụng kinh đảo vỏ mà thôi". Ông quan ấy lên lầu tâu lại.
Còn Tôn Hành Giả thấy thầy vừa tụng dứt tâm kinh, liền móc Như ý kim cô trong lỗ tai dồi lên, biến ra cây thiết bảng, đứng dựa bên, cầm thiết bảng đưa lên, vừa hạ thiết bảng xuống thì giông gió đùng đùng, dường như bão tố. Tôn Hành Giả đưa thiết bảng lên nữa, mây kéo mịt mù, ai nấy đều lấy làm lạ. Tôn Hành Giả giơ thiết bảng lần thứ ba, thì chớp giăng, sấm nổ.
Khi ấy bá tánh trong nước Xa Trì nghe sấm dậy vang trời, thì đều mừng rỡ, đặt bàn hương án. Tôn Hành Giả kêu lớn rằng: "Lão Ðặng, coi có đứa con nào bất hiếu và quan nào bất trung, đánh ít người mà làm gương cho thiên hạ". Nói rồi giây phút nghe sấm nổ rầm rầm, dường như lở non lở núi! Tôn Hành Giả giơ thiết bảng lên nữa, mưa xuống dầm dề, từ cuối giờ Thìn đến giờ Ngọ mà chưa tạnh.
Khi ấy vua nước Xa Trì thấy đất bằng nổi sóng, đường lộ thành sông, thất kinh truyền chỉ rằng: "Mưa đã đủ dùng rồi, nếu thêm nữa thì lụt, càng thêm hại lắm". Tôn Hành Giả giơ thiết bảng lên, tức thì mưa tan mây tạnh, giây phút nổi nắng chan chan. Vua Xa Trì mầng rỡ, bá quan văn võ khen rằng: "Hòa Thượng giỏi lắm! Thường khi Quốc Sư đảo vỏ, khi thôi còn mưa pháy pháy một đôi giờ, còn Hòa Thượng này muốn tạnh thì thấy nắng!" Vua Xa Trì xuống lầu, lên ngai ngồi ngự, lấy điệp mà xem, quyết đổi điệp thông hành cho Tam Tạng. Ba vị Quốc Sư cản rằng: "Ðám mưa nầy của chúng tôi, không phải các Hòa Thượng cầu đặng". Vua Xa Trì phán rằng: "Quốc Sư nói Long Thần đi khỏi, nên không mưa, sao hòa thượng lên đàn tụng kinh thì trời mưa như cầm chỉnh mà đỗ, bây giờ còn tranh hành làm sao?" Hổ Lực đại tiên tâu rằng: "Tôi đảo vỏ thuở nay, Long Thần không dám trễ, chắc là bữa nay mấy vị mắt đi khỏi, kẻ có người không, nên chờ nhau mới chậm. Vừa ưa Hòa Thượng lên đàn tụng kinh lôi thôi đó, thì Long Thần mới vừa tới, nên nhơn đó mà nên công, xét lại mà coi thì biết ai mà thỉnh tới, lẽ nào mới ngồi một chút, mà xuống kịp hay sao?" Vua Xa Trì nghe nói, hồ nghi lưỡng lự.
Khi ấy Tôn Hành Giả đứng dưới sân chầu, nghe rõ liền tâu rằng: "Bàng môn tả đạo làmchẳng nên công, nhờ có tài lợi khẩu. Ngay Tứ Hải Long Vương còn đó, tôi chưa cho về, như Quốc Sư có tài phép thì bảo Long Vương hiện hình trên mây, tôi chịu nhường công thứ nhứt". Vua Xa Trì mừng rỡ phán rằng: "Trẫm lên ngôi đã hai mươi hai năm, chưa từng thấy rồng thiệt. Nay nhờ Tăng, Ðạo đấu phép, trẫm xem cho biết chơn long. Ai kêu rồng hiện hình, thì đặng phần thứ nhứt". Hổ Lực đại tiên nói: "Chúng tôi kêu không đặng, Hòa Thượng giỏi thì kêu thử mà coi!" Tôn Hành Giả bước ra ngước mặt kêu lớn rằng: "Xin Tứ Hải Long Vương hiện nguyên hình xem thử?" Xãy thấy bốn rồng lộn trên mây, chúa tôi lấy làm lạ lùng, đồng thắp hương làm lễ. Vua Xa Trì vái rằng: "Trẫm cám ơn bốn vị đại vương cho thấy, xin lui về, sau sẽ dọn lễ tạ ơn". Tôn Hành Giả nói: "Thôi, các vị thần thánh lui về, sau sẽ trả lễ". Nói rồi bốn rồng biến mất, chư thần cũng về trời.