Chuyện Đi Làm #1: “Bán Mình Cho Tư Bản” - YBOX

TranHung

Có lẽ đây là câu ai cũng đã từng đọc 1 lần.

Kiểu như một cách nói hài hước cho vụ giao dịch không mấy vui vẻ giữa giá trị bản thân và những gì được nhận (lương, thưởng, chế độ).

Đâu mới là cán cân tương xứng giữa 2 khía cạnh này, khi mà giờ những cộng đồng về review/ bóc phốt công ty ngày càng trở nên sôi nổi hơn. Có phải ít có nơi nào là công ty trong mơ? Có phải càng ngày cán cân này càng lệch về phía tối ưu lợi ích công ty thay vì lợi ích của người lao động?

Mình không biết đang lệch về phía nào vì không có số liệu cụ thể về vấn đề này (thực ra nếu có đi khảo sát thì cũng khó có chủ doanh nghiệp nào tự nói rằng mình đang chỉ quan tâm tới lợi ích công ty được).

Tuy nhiên có 1 điểm mà mình nghĩ đó là: Có thể không phải số lượng “tư bản” không hợp gu người lao động nhiều lên, mà có thể là do dần dần mọi người cảm thấy việc nói lên quan điểm cá nhân trở nên dễ dàng hơn (và còn dễ dàng hơn nữa khi có “chế độ đăng ẩn danh” trên mạng xã hội), từ đó dẫn đến chúng ta đang thấy là sự không hợp gu nhiều lên do có nhiều bài đăng.

“Mình sẽ kiếm được công ty tốt hơn với vị trí tốt hơn” - Đây có lẽ là suy nghĩ của mình ngày trước khi quyết định nhảy việc.

Bản thân mình và nhiều đứa bạn mình dù đã từng có vị trí tốt hơn ở công ty tốt hơn. Nhưng đều có sự đánh đổi tương xứng với cái “tốt hơn” đó, có thể là thời gian, công sức, sức khỏe, áp lực,... để rồi lại đi tìm kiếm thứ “tốt hơn” nữa.

Hoặc chỉ đơn thuần là một vị trí tốt hơn trong chính công ty hiện tại với mức được nhận gấp đôi nhưng kéo theo đó là khối lượng, áp lực, trách nhiệm phải gấp bốn, gấp năm lần.

Cho đến bây giờ mới nhận ra được một điều rằng chỉ có tự kinh doanh một sản phẩm nào đó thì mới cái “tốt hơn” theo ý của mình được. Đương nhiên cái khó ở đây nó gấp thêm vài chục lần nữa rồi. Tạm thời chuyện này là một chủ đề khác nên mình sẽ không bàn sâu.

Nhưng có 1 điều thú vị là chính bản thân mỗi người có thể quyết định được vị trí của cán cân “tư bản” đó chứ không phải ngoại cảnh như: kpi, doanh số, sếp, đồng nghiệp,...

Mình nghĩ ai cũng đều hiểu một chuyện rằng chúng ta cần cố gắng, càng mang lại nhiều giá trị cho công ty thì sẽ nhận được giá trị tương xứng (hoặc không :)) )

Vấn đề xảy ra ở đây là muôn vàn yếu tố tác động như cảm xúc, hiệu quả công việc, không được trao quyền, không được thừa nhận, bị nói xấu sau lưng,... nó ảnh hưởng tới tinh thần làm việc của mỗi người.

Mình thấy hầu hết mọi người (và mình) lúc mới bắt đầu vào một công ty mới thì đều mang cho mình một nguồn năng lượng cao, một hy vọng tươi sáng,... bởi vì chúng ta nghĩ rằng mình đã vào được một nơi “tốt hơn” rồi sau đấy mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy.

Đúng như những gì chúng ta nghĩ mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thật, nhưng mà là vào lại cái câu nói “bán mình cho tư bản” :)) Hơi mỉa mai nhưng nó là sự thật. Vì nếu bạn để ý kỹ thì năng lượng, động lực, hy vọng được mấy tuần đầu sẽ bị dập tắt thôi à.

Mà nói đúng hơn là số ít những công ty trong mơ mà bạn (và mình) đang nghĩ đó thì họ ít khi tuyển dụng lắm. Vì nhân sự của những công ty trong mơ đó có nghỉ đâu mà bạn vào được :)) Đây chính là lý do tại sao rất khó tìm được vị trí “tốt hơn” nào đó ở ngoài kia.

Chính vì điều đó cho nên cái câu chúng ta cần cố gắng hay cần mang lại giá trị nhiều hơn nó mang tính khá chung chung, nghe thì hiểu nhưng không biết làm thế nào. Vì khi năng lượng bị dập rồi thì khó cống hiến tiếp lắm. Cứ tạm “bán mình” cho đến lúc nào hay lúc đó vậy. Kiểu tự gắng mỉm cười trên số phận của mình :))