Tuần 10. Truyện về ước mơ - Website của Thân Thị Hoàng Oanh

TranHung

Đọc một truyện về ước mơ:

a. Viết vào Phiếu đọc sách những điều em thấy thú vị.

b. Chia sẻ với bạn những suy ngĩ, việc làm của nhân vật em thích trong truyện đã đọc.

Câu chuyện của hai hạt mầm

Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ. Hạt mầm thứ nhất nói: Tôi muốn lớn lên thật nhanh. Tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên... Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân... Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên cành lá.

Và rồi hạt mầm mọc lên.

Hạt mầm thứ hai bảo:

- Tôi sợ lắm. Nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới, tôi không biết sẽ gặp phải điều gì ở nơi tối tăm đó. Và giả như những chồi non của tôi có mọc ra, đám côn trùng sẽ kéo đến và nuốt ngay lấy chúng. Một ngày nào đó, nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con cũng sẽ vặt lấy mà đùa nghịch thôi. Không, tốt hơn hết là tôi nên nằm ở đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã.

Và rồi hạt mầm nằm im và chờ đợi.

Một ngày nọ, một chú gà đi loanh quanh trong vườn tìm thức ăn, thấy hạt mầm nằm lạc lõng trên mặt đất bèn mổ ngay lập tức.

Theo Hạt giống tâm hồn

Ba điều ước

Ngày xưa, có một chàng thợ rèn tên là Rít. Chàng được một tiên ông tặng cho ba điều ước. Nghĩ trên đời chỉ có vua là sung sướng nhất, Rít ước trở thành vua. Phút chốc, chàng đã đứng trong cung cấm tấp nập người hầu. Nhưng chỉ mấy ngày, chán cảnh ăn không ngồi rồi, Rít bỏ cung điện ra đi.

Lần kia, gặp một người đi buôn, tiền bạc nhiều vô kể, Rít lại ước có thật nhiều tiền. Điều ước lại được thực hiện. Nhưng có của, Rít luôn bị bọn cướp rình rập. Thế là tiền bạc cũng chẳng làm chàng vui.

Chỉ còn điều ước cuối cùng. Nhìn những đám mây bồng bềnh trên trời, Rít ước bay được như mây. Chàng bay khắp nơi, ngắm cảnh trên trời dưới biển. Nhưng mãi rồi cũng chán, chàng lai thèm được trở về quê.

Lò rèn của Rít lại đỏ lửa, ngày đêm vang tiếng búa đe. Sống giữa sự quý trọng của dân làng, Rít thấy sống có ích mới là điều đáng mơ ước.

Truyện cổ tích Ba-na

Heo con trồng ước mơ

Cô của heo con mang đến cho heo con rất nhiều kẹo, những chiếc kẹo thật ngọt thật thơm, ngay cả giấc mơ cũng thật ngọt ngào. Nếu có thể giữ lại những giấc mơ này thì tốt biết mấy!

Heo con quyết định trồng lại giấc mơ của mình. Heo con đào hố trong vườn, vùi hai viên kẹo cuối cùng mà mình để dành xuống đó, sau đó nói ra giấc mơ của mình rồi trở về nhà đi ngủ.

Khỉ con thấy vậy, cảm thấy buồn cười, liền đào kẹo của heo con lên ăn. Sợ heo con buồn, khỉ con bèn trồng hai cây nấm vào đó.

Thỏ con đến, reo lên : “ A, nấm! Đây là món ăn mà mình thích nhất! ”

Thỏ con liền ăn hai cây nấm, sau đó trồng một cây củ cải vào đó.

Sơn dương nhìn thấy củ cải thì mừng rỡ, bèn nhổ củ cải lên mang đi, nhưng lại sợ có lỗi với chủ nhân, liền rắc một năm hạt ngô xuống đó.

Một chú chim nhỏ từ phương xa bay đến, bụng đã đói meo, liền ăn những hạt ngô, sau đó bậy luôn xuống đất.

Không lâu sau, ở đó mọc lên một mầm cây nhỏ, lớn lên từng ngày. Rồi cái cây nở hoa, những bông hoa đỏ rực rỡ, toà hương thơm ngát.

Khi heo con đến xem lại giấc mơ của mình, chủ chợt sững sờ. Những đoá hoa thơm ngát và đỏ rực này đã từng xuất hiện trong giấc mơ của heo con. Vì ở vùng này, vốn đi không hề có loài hoa đẹp tươi đến thế.

Cho đến tận bây giờ, heo con cũng không biết đây là loài hoa mà chú chim nhỏ đã mang từ phương xa đến.

Kể cho bé nghe

Ước mơ của Vành Khuyên

Chiếc tổ Vành Khuyên nhỏ xíu nằm lọt thỏm giữa hai chiếc lá bưởi. Mẹ đã cẩn thận khâu hai chiếc lá lại, rồi tha rác về đan tổ bên trong. Đêm đêm, mùi lá bưởi thơm cả vào những giấc mơ. Mấy anh em Vành Khuyên nằm gối đầu lên nhau, mơ một ngày khôn lớn sải cánh bay ra trời rộng.

Rồi ngày ấy cũng đến. Buổi sáng đầu tiên vỗ đôi cánh non mềm chuyền lên cành bưởi gần nhất, Vành Khuyên nhìn thấy bác Chào Mào. Bác đang lúi húi trong bụi ruối.

- Chào bác!

Bác Chào Mào giật mình:

- Vành Khuyên đấy à? Đã ra dáng lắm rồi nhỉ?

Vành Khuyên bẽn lẽn chuyền sang cành khác. Nó lại nhìn thấy tít trên ngọn tre cao, anh Chích Chòe đang khoan khoái rỉa lông, tắm nắng buổi sớm.

- Chào anh!

- Chào em. Em bay được rồi đấy. Nhớ khi bay chỉ nhìn về phía trước thôi nhé!

Vành Khuyên bay đi. Nghe lời anh Chích Chòe, nó luôn luôn nhìn về phía trước. Và nó đã gặp bao nhiêu nhân vật lý thú khác, vũ nữ Chìa Vôi, bình luận viên bóng đá Liếu Điếu, nhà thiết kế thời trang Giẻ Quạt, nhạc công Sáo Nâu, ca sĩ Chèo Bẻo, thợ săn Bói Cá và nhà văn lão thành Quạ đen. Người nào cũng ân cần chào đón nó. Vùng đất nào cũng tươi đẹp. Đôi cánh cứng cáp lên, Vành Khuyên bay mãi, bay mãi…

Một chiều đông giá lạnh, Vành Khuyên chợt thấy nhớ nhà. Nó vội vã tìm về quê cũ. Cây bưởi già vẫn đó, nhưng chiếc tổ năm xưa không còn. Mẹ và mấy anh em cũng ly tán mỗi người một phương. Đêm ấy Vành Khuyên thao thức mãi. Mùi lá bưởi ngan ngát trong đêm. Ôi, ước gì được bé lại như thuở nào, để mấy anh em nằm gối đầu lên nhau trong chiếc tổ êm, dưới đôi cánh chở che của mẹ…

Trọng Quang

Ước mơ

Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống nay đây mai đó. Kết quả là việc học hành của cậu bé không ổn định. Một hôm, thầy giáo giao cho cậu bé viết một bài văn với đề bài “Lớn lên, em muốn làm nghề gì?”

Đêm đó, cậu bé đã viết bài bày tỏ khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại ngựa tương lai với diện tích khoảng hai trăm mẫu.

Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với điểm 1 to tướng. Cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:

- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?

- Em đã nói về một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền, lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về nhà làm lại bài văn. Nếu em viết cho thực tế hơn thì tôi sẽ sửa lại điểm số của em.

Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Sau đó cậu bé đến gặp thầy giáo của mình:

- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.

Nhiều năm trôi qua, một hôm vị thầy giáo đó dẫn ba mươi học trò của mình đến một trang trại rộng hai trăm mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, đó chính là trang trại của cậu học trò năm xưa. Hai thầy trò gặp nhau. Thầy tỏ ra rất ân hận, nhưng cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:

- Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em thì chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình.

Theo báo Điện tử

Ước mơ của bé Gấu

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh tươi, có một chú Gấu con rất thông minh và hiếu kỳ. Mỗi ngày, Gấu con đều tò mò hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, lớn lên con sẽ làm gì?

Mẹ Gấu mỉm cười dịu dàng và nói:

- Con yêu, con có thể làm bất cứ điều gì con thích. Hãy mơ thật lớn và cố gắng hết mình nhé!

Thế là Gấu con bắt đầu tưởng tượng. Một hôm, Gấu con nói với các bạn trong rừng:

- Tớ muốn trở thành bác sĩ, để chữa bệnh cho mọi người và các bạn trong khu rừng.

Bạn Thỏ reo lên:

- Thật tuyệt! Tớ sẽ làm thợ xây, xây những ngôi nhà thật đẹp cho mọi người ở.

Bạn Sóc thì nói:

- Còn tớ, tớ sẽ làm giáo viên, dạy các bạn nhỏ biết đọc biết viết.

Cả khu rừng tràn ngập tiếng cười khi các bạn nhỏ chia sẻ ước mơ của mình. Mỗi người một nghề, nhưng ai cũng muốn làm việc để giúp đỡ mọi người.

Tối hôm đó, Gấu con kể với mẹ:

- Mẹ ơi, con đã chọn rồi! Con muốn trở thành bác sĩ để chăm sóc các bạn và cả mẹ nữa!

Mẹ Gấu ôm Gấu con vào lòng, nói khẽ:

- Ước mơ của con thật đẹp, con yêu. Mẹ tin con sẽ làm được!

Từ đó, Gấu con chăm chỉ học hỏi và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Ai trong rừng cũng yêu quý Gấu con vì trái tim nhân hậu và ước mơ cao đẹp của chú.

Kể chuyện bé nghe

Thân Thị Hoàng Oanh @ 10:52 07/11/2025 Số lượt xem: 3487