Tôi và vợ kết hôn được 10 năm. Trước cô ấy hiền lành, duyên dáng, nhã nhặn bao nhiêu thì sau khi kết hôn lại đổi tính bấy nhiêu. Càng ngày cô ấy càng... vô duyên, cư xử thiếu chừng mực, hay chửi bới. Tôi thường chọn giải pháp tránh đi cùng nhau cho đỡ xấu hổ.
Cô ấy càng ngày càng trở nên ghê gớm, không còn là người phụ nữ hiền lành khi xưa tôi cưới làm vợ nữa (Ảnh minh họa)Hễ đi làm về tới nhà là cô ấy ôm điện thoại chat, gọi điện tám chuyện với bạn. Vô tình nghe được những cuộc trò chuyện ấy mà tôi thở dài ngao ngán. Toàn nói xấu đồng nghiệp, thị phi, đố kỵ, đàm tiếu về người khác.
Cô ấy nấu cơm, dọn nhà, chăm con nhưng đổi lại là những lời kể lể công lao, mỉa mai, đay nghiến chồng con. Tôi lúc ấy chỉ ước thà đừng ăn cơm, bởi thức ăn có ngon tới mấy mà không khí nặng nề thì cũng nghẹn tận cổ. Cứ thế mâm cơm dọn lên nhưng cả nhà mặt như đưa đám, bỏ đũa không ăn hoặc ăn ít thì cũng bị cô ấy trách móc là coi thường công sức của người nấu.
Cô ấy thường xuyên khích bác mối quan hệ của tôi với em gái ruột. Vợ tôi bảo tôi yêu thương em ruột hơn gia đình riêng của mình. Suốt ngày khơi mào hiềm khích, bắt lỗi gia đình nhà chồng.
Tôi quá sợ vợ đến mức mua quà sinh nhật cho cháu cũng phải giấu giếm, em tôi khó khăn vay tạm vài triệu tôi cũng phải lén lút. Tại sao tôi không dám đi ngay nói thẳng, chia sẻ với vợ? Bởi vì tôi rút kinh nghiệm từ những lần cãi vã trước đó.
Tôi là đàn ông, không chấp vợ, không trả đũa hay tính toán với vợ và gia đình cô ấy. Nhà riêng của hai vợ chồng, cô ấy thích mời bố mẹ đến ngủ là mời, chả bao giờ nói trước với chồng. Em trai cô ấy, suốt ngày cô ấy cho tiền tiêu vặt, lễ tết cũng lì xì tiền triệu, lâu lâu lại mua sắm quần áo cho, có bao giờ tôi khó khăn? Thế nhưng cô ấy rất ích kỷ chỉ nghĩ cho mình.
Tôi luôn bị cô ấy chất vấn: "Sao người ta có thưởng còn của anh đâu?", "Anh làm bao nhiêu lâu sao em không biết thu nhập anh thế nào?", "Nhà bao chi phí mà anh chỉ đưa về 10 triệu mỗi tháng trong khi anh kiếm được nhiều hơn thế, anh lại cho em gái anh à?"...
Hoặc