Vú bự ?? - AllLuffy One Pie...

TranHung

Quỷ dữ đòi hồn

"Woa, hai đứa nhỏ này là song sinh ư ? Đáng yêu quá..." Người phụ nữ khẽ cúi xuống, ánh mắt chan chứa vẻ thích thú khi ngắm nhìn hai đứa trẻ "Chị thật may mắn, sinh được hẳn một cặp song sinh~~~"

Giọng nói ban đầu tràn ngập sự ngưỡng mộ, nhưng chỉ thoáng sau, khi bà nhìn kỹ hơn vào cậu bé đứng bên phải, nụ cười trên môi khẽ chùng xuống. Ánh mắt người phụ nữ dịu lại, mang theo chút ngập ngừng, bà cất giọng nhỏ nhẹ:

"...Còn nhóc con này, bị bạch tạng sao ?"

Bà mẹ không mấy buồn phiền, xoa đầu đứa trẻ có mái tóc màu trắng bồng bềnh tựa mây, mắt màu đỏ tươi, da trắng như tuyết, niềm nở đáp "Không đâu chị. Nika vốn sinh ra đã vậy rồi. Mới đầu tôi sợ lắm, mà dẫn nó đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng đều nói nó bình thường và rất khỏe mạnh. Thật thần kì..."

Đứa trẻ còn lại lặng lẽ đứng bên, cúi đầu đá nhẹ viên sỏi nhỏ dưới nền đất. Đó chính là Luffy - cậu bé với mái tóc đen mun, đôi mắt nâu sẫm, vẻ ngoài bình thường đến mức chẳng ai để mắt. Dù khuôn mặt giống Nika - cậu em song sinh sinh muộn hơn ba phút đến chín phần mười, nhưng lại chẳng khiến ai quan tâm.

Từ khi chào đời, chỉ có duy nhất một bức ảnh chụp chung với cha mẹ - khoảnh khắc duy nhất Luffy hiện diện bên cạnh họ. Còn ảnh của Nika thì treo khắp nhà, mỉm cười từ khung này sang khung khác, rực rỡ và sống động đến mức khiến người ta lầm tưởng...rằng kẻ không nên tồn tại, chính là Luffy.

Thuở nhỏ, người duy nhất chịu chơi với Luffy suốt mấy năm mẫu giáo là Zoro - cậu bạn có tính cách hơi cộc cằn nhưng thẳng thắn và tốt bụng. Ngoài Zoro ra, chẳng ai thật sự muốn lại gần Luffy.

Còn Nika thì khác. Ở đâu có nó, nơi đó có tiếng cười và những ánh mắt ngưỡng mộ. Mọi người đều vây quanh Nika, biến nó thành tâm điểm của cả thế giới và là cái rốn của vũ trụ. Nika có ngoại hình đặc biệt, gần như hoàn mỹ đến mức khiến người ta quên mất rằng…bên cạnh nó vẫn còn một người giống hệt nó mang tên Luffy.

Y cũng từng ghen tị với Nika, với chính bản sao mà mọi người vẫn xem là hoàn hảo nhất ấy. Luffy từng ước được như nó, cũng muốn hữu có mái tóc xoăn trắng muốt như tuyết, đôi mắt đỏ rực như ngọc thạch, và được cha mẹ nâng niu, cưng chiều đến mức như cả thế giới dường như chỉ xoay quanh mình.

Nhưng rồi, khi biết cơ thể mình khác biệt, mọi thứ trong Luffy bắt đầu rạn nứt. Y phát hiện mình mắc một chứng rối loạn hiếm gặp ở tuyến vú - thứ khiến thân thể dần mang dáng dấp của con gái. Cậu sẽ phải sống với thân phận song tính - một điều chẳng ai mong muốn.

Từ đó, Luffy bắt đầu thu mình lại. Y đã không còn ước giống Nika, mà chỉ mong được giống như một người bình thường mà thôi.

Luffy cứ vậy sống như một người con gái, quen dần với sự lãng quên của ba mẹ, không được yêu thương vì khác người. Cũng dần học được cách mặc kệ những người xung quanh nói y có giọng nói thật nam tính, chẳng phù hợp, chẳng dễ thương chút nào. Nhưng Luffy không bận tâm, bởi con trai thì cần gì đáng yêu và nhẹ nhàng ?

Còn Nika. Nó sao, y cũng chẳng biết nữa. Nó lúc nào cũng được mọi người xung quanh yêu quý, mến mộ. Còn được các công ty nổi tiếng mời làm người mẫu, diễn viên, còn cho đi du học để học hỏi nhiều hơn. Chắc nó sẽ theo học làm người nổi tiếng đấy...

Luffy chẳng mấy để tâm đến nó nữa.

Từ khi nó được mời đi du học, y cũng rời khỏi nhà, rời xa ba mẹ, rời khỏi quê hương đến thành thị cùng 1 người dì họ hàng xa. Cứ như vậy, Luffy không bao giờ trở về nhà nữa, bởi ngay chính ba mẹ y còn chẳng muốn y trở về.

**

"Này, nghe nói có cái anh gì đó á, đẹp trai lắm, đến đây đấy !!!"

"Thật à !!? Cậu mô tả tớ nghe với !!!"

Luffy ngồi ở góc lớp, lặng nghe đám bạn nữ ríu rít bàn tán.

"Hôm nay trường mình có khách mời đặc biệt đó !!"

"Là ai vậy ?"

"Nghe nói là một người cực kỳ đẹp trai, nổi tiếng lắm. Thầy chỉ gợi ý sơ sơ thôi, bảo cậu ta có mái tóc trắng, đôi mắt đỏ... nghe cứ như người mắc bạch tạng ấy nhỉ !?"

Tiếng cười bật ra, rộn rã và trong trẻo.Luffy cúi đầu lặng im, ngón tay vô thức siết chặt mép bàn, lòng bỗng chùng xuống. Tóc trắng, mắt đỏ...những đặc điểm ấy sao nghe quen thuộc đến lạ. Y không dám nghĩ xa, chỉ thoáng qua một ý niệm mơ hồ, cơ thể vậy mà bất giác run nhẹ.

Càng nghe đám bạn nữ ríu rít bàn tán, Luffy lại càng thấy trong lòng bất an. Những tiếng cười, những lời khen ngợi không ngớt tưởng chừng vô hại lại cứ vang lên không dứt.

Luffy lúc này đã chẳng còn tập trung nổi vào bài học. Mỗi con chữ trên từng trang sách như nhòe đi, chỉ còn đọng lại trong đầu hình ảnh mơ hồ về người đàn ông có mái tóc trắng và đôi mắt đỏ ấy.

Y không biết vì sao mình lại lo đến vậy. Có lẽ…chỉ là cảm giác thôi, một linh cảm kỳ lạ mà chính Luffy cũng không dám khẳng định.

"Về không ? Hay muốn ngồi đây tám chuyện với mấy bà cô này !?"

Giọng Zoro vang lên ngay sau lưng, kèm theo cú vỗ vai cái bộp khiến Luffy và cả đám con gái giật nảy. Nhưng chính cú chạm đó lại kéo Luffy thoát ra khỏi mớ suy nghĩ rối ren trong đầu.

"Ê này Zoro !!! Ai là bà cô hả ? Cậu...cậu thiệt tình" Một cô bạn đỏ mặt, gắt khẽ. Nhưng Zoro chỉ nhún vai, nhếch môi cười nửa miệng, chẳng buồn đáp lại càng khiến cô gái thêm bực bội, nhưng lại chẳng muốn đôi co.

Ai biểu cậu ta quá đẹp trai làm chi, để rồi chẳng cô gái nào nỡ mắng nhiếc lấy một câu. Dù sao, trong mắt phái nam, những cô nàng dịu dàng vẫn dễ thương hơn cả.

Cậu không chỉ có ngoại hình nóng bỏng, cơ bắp săn chắc, mà còn chơi thể thao rất giỏi và mang trong mình cái vẻ lạnh lùng khó đoán. Chính cái lạnh lùng khép kín ấy mới khiến bao cô nàng phải mê mẩn, như thể chỉ cần một cái liếc mắt của cậu thôi, trái tim họ cũng đủ tan chảy như thanh socola.

"E hèm, cậu đó !!! Luffy là con gái, chân yếu tay mềm mà đập vô vai cậu ấy như vậy, có ngày gãy xương mất"

Zoro không để bọn họ vào mắt, chỉ tập trung vào y, người một lần nữa lại trở nên ngờ nghệch, lạc vào dòng suy nghĩ vô tri của mình. Cậu nhanh chóng đút sách vào cặp, ngay lập tức xách tay y lên, kéo y ra bên ngoài. Hành động quá mức thô bạo và mạnh mẽ, khiến mấy cậu trai thầm thích Luffy bất mãn vô cùng.

"Từ sau không thích họ thì qua chơi với tôi"

"Cậu ghen à ?"

Gã ậm ừ, tai cũng đỏ lựng cả lên khiến Luffy thấy buồn cười vô cùng. Cậu ta không thừa nhận, còn quát lớn "Ghen cái gì mà ghen !!! Đàn ông đàn áng thì ghen cái gì !!"

Luffy tủm tỉm cười. Dù thế nào đi nữa, người duy nhất xem y là con trai, là 1 người bình thường thì chỉ có Zoro mà thôi. Luffy nắm chặt lấy tay cậu, tung tăng bước chân sáo, chạy dọc về con đường phía trước, nơi có ánh hoàng hôn thật rực rỡ.

"Về nhà thôi, nay tôi phải vét sạch nồi cơm nhà cậu !!"

"...Được"

**

"Cậu chuẩn bị sẵn sàng chưa ? Dù sao nay trường có khách, cố lên. Bình tĩnh thôi, cứ thoải mái lên, ha" Người bạn khẽ vỗ vai, khích lệ, an ủi y.

Luffy khẽ gật đầu, nhưng đôi vai vẫn run lên từng đợt. Đây mới chỉ là lần thứ hai y bước lên sân khấu biểu diễn, vậy mà cảm giác lo lắng cứ dâng lên như sóng dữ dập dìu. Bàn tay y lạnh ngắt, trái tim đập loạn nhịp đến mức chính mình cũng còn nghe rất rõ.

Luffy run run, từng bước một tiến về phía sân khấu.

Chiếc váy voan lụa màu trắng tinh khôi đến đầu gối, khẽ lay động theo từng nhịp tiến bước, mềm mại như làn sương buổi sớm mai. Trong khoảnh khắc ấy, y tựa như một vệt sáng mỏng manh, trong trẻo mà chói lòa giữa không gian tĩnh lặng.

Dưới ánh đèn nhàn nhạt, lớp vải trắng phản chiếu ánh sáng dịu dàng mà rực rỡ, khiến Luffy tựa như vầng trăng sáng giữa màn đêm thâu.

Cả khán phòng nín thở, mọi ánh nhìn đều dừng lại nơi y, không sao rời đi nổi.

"Đẹp quá..."

"Là thiên thần đó sao~~"

"Quả nhiên, thích cậu ấy là điều đúng đắn...!!"

Zoro trố mắt nhìn, miệng mấp máy một câu không rõ ràng, cuối cùng lại thôi, đỏ mặt chẳng biết giấu vào đâu cho được.

Khi những ngón tay chạm khẽ lên phím đàn, cả khán phòng như khựng lại. Âm thanh đầu tiên vang lên mỏng manh đến mức tưởng như có thể tan biến, nhưng rồi dần lan ra, dịu dàng như sương, ấm áp như nắng...

Càng chơi, Luffy càng quên đi nỗi run sợ ban đầu. Chỉ còn lại âm nhạc, như lời thủ thỉ mà y chưa từng nói ra với ai.

Khi đàn, cả khán đài như đang ở trong một thế giới riêng, nơi mà âm nhạc là ngôn từ duy nhất. Y như đang nói chuyện với tâm hồn mình, chia sẻ những cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc bằng giai điệu riêng, bằng thứ âm thanh ngân vang biệt lập.

Tiếng đàn dần kết thúc, Luffy như đang thức dậy từ một giấc mơ đẹp. Y nhấc ngón tay ra khỏi bàn phím, ngước nhìn xung quanh im ắng một cách lạ thường, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Không hay sao ?

Y bất an, trĩu mắt thất vọng.

Nhưng rồi khán đài trước mắt y bỗng nhiên trở nên thật sống động, với hàng trăm người đã bất ngờ vỗ tay và reo hò gọi tên y. Tiếng vỗ tay như một cơn mưa rào, âm thanh vang dội đầy phấn khích.

Ánh đèn rọi thẳng xuống, ôm lấy dáng người nhỏ bé trên sân khấu. Luffy đứng giữa biển sáng, rực rỡ như một vì sao cô độc giữa bầu trời đêm.

Vào lúc này, bỗng 1 người xuất hiện, mặc bộ tây trang trắng tinh tế, bước lên sân khấu với một bó hồng rực trong tay. Ánh sáng trên sân khấu làm nổi bật lên trang phục của hắn, tạo nên một vẻ đẹp thanh lịch, tinh khiết khó mà rời mắt.

Hắn ta bước đến gần Luffy, với một nụ cười ấm áp, thân thiện, và trao bó hoa đó cho Luffy. Sau khi y nhận được hoa từ đối phương, y có vẻ rất ngạc nhiên và bắt đầu trở nên sợ hãi. Đôi mắt y mở lớn, như đang cố gắng hiểu rõ tình hình hiện tại.

Hắn đứng im đó nhìn y, vẫn là nụ cười đó, cả ánh mắt cũng chẳng bao giờ đổi thay. Nhưng Luffy lại không phản ứng lại được, mà thay vào đó, y còn lộ ra biểu cảm kinh hãi của chính mình, không thể che giấu.

Luffy như đang gặp lại một người mà y trước kia muốn trốn tránh, và giờ đây, người đó đang đứng ngay trước mặt y, với một bó hoa tươi thắm đỏ rực trong tay. Luffy cảm thấy không thoải mái, muốn tìm cách thoát khỏi tình huống này.

Không khí xung quanh cũng dần trở nên nặng nề và im ắng, như đang chờ đợi một điều gì đó đang chuẩn bị xảy ra tiếp theo. Ngay cả tiếng ồn ào phía dưới, cũng chẳng lọt nổi vào tai y.

"Bài nhạc của anh trai, rất hay..."

Hắn ghé sát vào tai y, thầm thì khen ngợi. Luffy giật nảy mình, lùi ra sau vài bước như sắp ngã, bất ngờ được hắn đỡ lấy kịp. Cả khán đài lần nữa ồ một tiếng rất lớn, trầm trồ ngước lên nhìn.

Không ngờ, hai người họ lại trùng hợp khoác lên mình cùng một màu trắng tinh khôi, cứ như một cặp tình nhân bước ra từ trong tranh. Tật khiến người ta phải ngẩn ngơ, đẹp đến mức tưởng như hư ảo.

Đám thiếu nữ phía dưới không khỏi xôn xao, bàn tán không dứt, ánh mắt ai nấy đều dõi theo họ bằng sự ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị không thôi.

Luffy ngượng ngùng lảng tránh, đáy lòng âm thầm sôi trào. Hắn bất ngờ xoay người, đứng ngang hàng với y, đẩy y lên phía trước cùng mình "Tôi cảm ơn buổi trình diễn ngày hôm nay, quả thực bản nhạc rất hay..."

"Ê, tớ thấy họ giống nhau quá..."

"Đúng vậy, giờ tớ mới để ý thấy"

"Sao lại giống quá vậy, thật ấy..."

Bài phát biểu của hắn và những câu hỏi phía dưới không một chữ nào lọt vào tai y. Đầu óc y choáng váng, cả người say sẩm. Cảm giác này...thật lạ, thật sự rất lạ. Tại sao cơ thể y lại run lên như vậy ? Y đang sợ, đang rất sợ đối phương. Luôn tự hỏi tại sao lại sợ hắn, tại sao lại sợ đến mức như vậy ?

Cứ vậy trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, y ngất đi trong vòng tay của Nika. Và trong giấc mơ của mình, y thấy một thế giới đẹp đẽ và yên bình. Những bông hoa màu sắc rực rỡ đang nở rộ, và ánh sáng ấm áp của mặt trời đang chiếu rọi trên khuôn mặt của y. Cảm giác hạnh phúc và yên bình bao trùm lấy tâm hồn mình.

Nhưng rồi đột nhiên, hình ảnh của em trai xuất hiện trong giấc mơ, như một bóng tối đang từ từ nuốt chửng ánh sáng. Nụ cười lạnh lùng và đôi mắt dò xét của nhiều người khác nhau làm y cảm thấy một cảm giác sợ hãi và áp lực dấy lên trong lòng. Ánh sáng ấm áp và màu sắc tươi đẹp đó của giấc mơ đang dần bị thay thế bởi bóng tối và những lời so sánh đầy ác ý.

Y cảm thấy mình đang bị kéo trở lại vào thực tại, vào một thế giới đầy rẫy những nỗi sợ và lo lắng. Cảm giác kinh hãi và đầy ám ảnh ấy đã trở nên mạnh mẽ hơn, khiến y như đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng không thể thoát khỏi.

Luffy bỗng bừng tỉnh khỏi giấc mơ, với một cảm giác sợ hãi tột cùng vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Y mở mắt, đưa mắt nhìn xung quanh, cố gắng nhớ lại những gì vừa xảy ra. Nhưng khi nhìn thấy người ngồi cạnh mình, y cảm thấy như đang bị đánh thức bởi một cú sốc điện.

Người ngồi cạnh mình không ai khác chính là em trai y - người đã từng khiến y ám ảnh nhất. Nika ngồi yên lặng, nhìn Luffy đầy sự yêu thương và trân quý.

Y cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể y như bị đóng băng. Luffy không thể nói được, cũng không thể hít thở đều đều. Tất cả những gì y có thể làm chính là nhìn vào Nika, với một cảm giác lo sợ đang gia tăng từng giây.

"Lâu rồi không lại gặp anh, anh sống tốt chứ ?"

Hắn bình tĩnh, ngồi sát bên cạnh anh trai. Đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mun mềm mại. Từng ngón tay thon thả di chuyển đến mắt, đến chóp mũi, cuối cùng lại hờ hững đặt lên cánh môi hồng hào.

"Em đã luôn tìm kiếm anh suốt mấy tháng sau khi trở về nước..."

Hắn mỉm cười, một nụ cười vô cùng quỷ dị và tàn nhẫn "Là một người em trai, em sẽ làm đúng vai trò của mình. Em muốn chăm sóc anh cả đời, anh trai~~"

Luffy như chết đứng khi nghe Nika nói rằng hắn muốn chăm sóc y thật tốt. Câu nói đó như một con dao găm trực tiếp vào tâm hồn y, làm y như bị nghẹn thở.

Y không thể tin được vào tai mình. Nika - người đã khiến y như sắp rơi vào tuyệt vọng và sợ hãi, lại muốn chăm sóc y dù y trước đó chưa từng coi hắn là em trai mình ?

Như 1 trò đùa lố bịch.

Nika đang nhìn y với một ánh mắt trân thành đầy cảm xúc, nhưng Luffy chỉ thấy được sự giả dối và chiếm hữu trong ánh mắt của hắn ta. Có vẻ như Nika đang muốn kéo y trở lại thời kỳ đen tối mà y đã từng cố gắng quên đi.

"Tránh ra, Nika..."

Hắn mím môi nhịn cười đến phát run. Hắn cúi đầu không đáp, làm Luffy càng khó hiểu thêm "T-Thật là...lâu lắm rồi, anh trai, lâu lắm rồi mới được nghe anh trai gọi tên em...thật thích~~"

Luffy khựng lại, dần trở nên không bình tĩnh nổi. Y cứ vậy xốc chăn chạy vọt ra bên ngoài, nhưng khi chạm tay lên nắm cửa lại không thể mở ra. Y cố gắng tìm kiếm chìa khóa, nhưng dù tìm kiếm khắp nơi, y cũng không thấy được. Sự tuyệt vọng và sợ hãi bắt đầu lan tỏa trong tâm trí của Luffy.

Đúng lúc đó, Nika bước đến bên y, với một nụ cười nham nhở trên khuôn mặt, hắn giơ chìa khóa lên, thầm thì hỏi "Anh tìm nó à ?"

"Mau đưa đây !!! Tôi muốn ra ngoài !!" Luffy tức giận 1 phen, cố gắng với lấy chiếc chìa khóa bị hắn giơ lên cao.

Mặc dù y là anh trai, nhưng chiều cao quá thấp, không tài nào chạm nổi đến cổ tay của Nika, dù bản thân có đi giày cao gót đi chăng nữa. Hắn chạy xung quanh phòng để y đuổi theo, nom cả 2 cứ như chơi mèo vờn chuột. Hắn đứng bên cửa sổ, cười đáp "Nào, qua đây lấy đi~"

Luffy chạy thật nhanh, nhưng nhận lại chỉ là chiếc chìa khóa đang từ từ rơi xuống nền đất. Luffy hoảng sợ cúi xuống, nhưng từ tầng 2, có nhảy cũng sẽ bị gãy chân, nặng thì gãy cổ mà chết.

Hắn kéo y lại, đóng luôn cả cửa sổ và rèm, khiến căn phòng trở nên mập mờ tối tăm "Em thấy trò này vui lắm. Hồi bé em chỉ muốn chơi trò này với anh mà thôi..."

"Mau mở cửa, hoặc tôi hét lên đấy"

"Hét ? Anh hét đi, hét to lên...ai sẽ đến cứu anh à ? Bọn họ còn đang vui vẻ tận hưởng buổi tiệc ngoài kia đấy"

Hắn chạm lên vai Luffy làm y giật nảy mình. Hắn từ từ vuốt xuống cánh tay, cổ tay và nắm lấy tay y "Chỉ còn chúng ta, anh trai yêu dấu~"

"Cậu muốn gì ? Tôi không có gì cho cậu cả. Bây giờ cậu trở nên nổi tiếng như vậy, là muốn tìm tôi cợt nhả như bọn họ à !?"

Mãi mới tìm được lý do để tồn tại, bây giờ thứ muốn giết chết y lại quay về. Luffy không muốn bị người ta nói là 1 bản sao lỗi, một người anh nhưng chẳng bằng em trai mình. Hắn có tiền, có quyền, có cả sự nghiệp riêng của chính mình. Vậy mà lại vẫn cố gắng tìm kẻ như y, một người còn đang dốc sức học tập, để kiếm tìm cái gọi là thành công trong khi hắn đã nhảy vọt và nắm bắt nó từ lâu.

Không khí chung quanh dần trở nên ám muội khiến Luffy nghẹt thở. Hắn hờ hững chạm lên eo, tay còn lại chạm lên khuôn mặt trắng bệch vì còn hoảng sợ "Em rất yêu anh. Cũng muốn anh như vậy giống em. Anh có từng nhớ em không ?"

Luffy ngỡ ngàng trước câu hỏi của Nika. Nó...không giống như đang hỏi người anh ruột lâu ngày không gặp, mà chính là tình nhân cũ vậy. Y thở dài, đẩy hắn ra "Cậu điên rồi. Tôi không nhớ gì về cậu cả, Nika. Mọi thứ, tôi ghét mọi thứ của cậu. Nếu cậu không sinh ra, mọi thứ đều là của tôi. Cậu đã cướp tất cả từ tôi, vậy giờ cậu còn cần gì nữa ?"

Hắn không đáp, lặng lẽ nhìn y, lắng nghe y. Luffy uất ức, đấm mạnh lên bả vai hắn, nói tiếp "Bây giờ tôi mới chỉ tìm được một chút bình yên, cậu định quay về phá hoại nó à ? Cậu có còn là con người không ? Nếu chính cậu còn coi tôi là anh trai, vậy để tôi yên đi, Nika !!!"

Nụ cười hắn âm trầm, chỉ đủ để mình y nghe thấy. Nika từ từ ôm lấy eo y, tay còn lại nắm chặt lấy tay y, bắt đầu đong đưa nhịp nhàng cùng tiếng ngân nga từ miệng hắn phát ra, hệt như đang khiêu vũ. Luffy loạng choạng, không ít lần giẫm lên giày hắn. Y tức giận muốn đẩy ngã Nika, nhưng hắn nào ngu ngốc, ngay lập tức khiến y ngã ra sau rồi xoay một vòng làm y giật nảy mình, run rẩy trong sợ hãi.

"Nika !!! Tôi không có đùa bỡn với cậu !! Mau dừng lại cho tôi"

"Không đấy. Hồi ở nước ngoài, em xin họ dạy em cách khiêu vũ, và chỉ để cho ngày hôm nay. Em muốn khiêu vũ với anh, bài mà em thích nhất..."

"Đừng có làm chuyện thừa thãi ngớ ngẩn nữa !!! Mau buông, chúng ta là anh em ruột !!"

Hắn không những dừng lại, còn nhảy nhanh hơn thế nữa, và cuối cùng đẩy ngã y xuống giường bệnh. Y hổn hển thở vì mệt, tát lên mặt hắn một cái "Tôi là trò đùa của cậu à !!?"

Hắn vuốt ve một bên má bị y tát đến nóng rát, môi mỉm cười đầy châm chọc. Nika ghé sát mặt vào hõm cổ y, thì thào "Nào có...Em chỉ muốn anh vui mà thôi"

Hắn chạm tay lên đùi, dần dần mần mò vào sâu bên trong. Luffy giật bắn mình, hai tay gắng gượng đẩy vai Nika, nhưng hắn còn chẳng nhúc nhích nổi dù chỉ là 1 milimet. Y không tin bản thân mình lại yếu kém đến mức như vậy. Từng vật ngã những kẻ chuyên quấy rối mình, chẳng lẽ thằng em trai sinh muộn hơn cả 3 phút mà cũng không làm gì được ?

Không phải y quá yếu, mà do hắn quá khỏe và nặng mà thôi.

"Đ-Đừng. Cậu có biết cậu đang làm gì không, Nika ? Mau dừng lại, mọi chuyện tôi sẽ coi như không có gì và quên đi..."

Hắn bật cười khanh khách, môi đặt lên cổ y một nụ hôn nhẹ làm y nổi cả da gà, lạnh cả sống lưng "Em cũng đâu còn bé đâu anh~ Em đã luôn chờ anh gọi cho em 1 cuộc, bởi em nghĩ khi rời xa nhà, anh sẽ rất nhớ em. Nhưng không, đến mức em như sắp phát điên lên vậy. Và giờ em đã tìm ra được anh, em không muốn rời xa anh nữa..."

Hắn càng nói càng siết chặt lấy y vào trong lòng, như một chiếc cùm sắt kẹp chặt y trên giường. Mọi hành động ám muội hiện tại khiến Luffy rất buồn nôn, y không muốn hắn làm ra chuyện trái với tam quan hiện tại. Luffy cắn mạnh lên vai hắn, cho đến khi máu tanh đẫm cả vạt áo trắng, hắn cũng không buông tha cho y.

"Nika !!!"

"Em yêu anh. Yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh...em rất yêu anh, anh à"

Luffy sợ hãi nuốt ngụm nước bọt. Cả người run lên, nom vô cùng hoảng loạn. Nụ cười của hắn vô cùng quỷ dị, hệt như muốn nuốt luôn y vào bụng. Y ra sức vùng vẫy, bò về phía trước, lại bị hắn tóm chặt, kéo ra sau "Anh làm gì ? Anh định đi đâu ?"

"Ah hức...kh-không được Nika !!! Chúng ta không thể. Chúng ta là anh em, Nika !!!"

"Không, em là em trai anh, nhưng em không phải em ruột anh...Luffy" Giọng hắn ngày càng trầm, ngày càng khác lạ. Khi y quay đầu lại, Nika không còn mang vẻ đẹp tuyệt mỹ vạn người mê. Cái bóng của hắn ngày càng to lớn, đôi mắt sẫm đỏ không đáy, trông như 1 con quái vật khổng lồ.

"Tìm được 1 linh hồn giống em, thật vất vả. Luffy à, anh là của em, là của riêng em thôi. Anh chỉ có thể nghĩ về em, một mình em..."

Y bị thứ to lớn kia nuốt chửng vào trong ngục tối trước khi y kịp hét toáng lên. Phía dưới y là mặt nước đen ngòm, Luffy sợ hãi, cố gắng che giấu đi cơ thể trần trụi của mình. Hắn chậm rãi tiến về phía y, thân thể trong trắng bị cả ngàn bàn tay sờ mó khiến y không tài nào kháng cự.

"N-Nika...không, không được ức aghhh"

"Em rất thích cơ thể của anh. Tất cả, mọi thứ em đều muốn chạm qua..."

Hắn bóp chặt cằm, muốn y mau há miệng rồi luồn lưỡi vào sâu bên trong. Cái lưỡi kia của Nika thật dài, cứ như con rắn nhỏ luồn lách vào trong hang động ẩm ướt, khuấy đảo mọi thứ chung quanh. Chỉ với nụ hôn nồng nhiệt ấy đã làm Luffy mềm nhũn hết cả người.

Y chịu thua. Càng giãy giụa, hắn càng mạnh mẽ ấn sâu xuống như muốn chạm vào cuống họng. Luffy nhắm chặt mắt, mặc kệ hắn ra sức mút lấy lưỡi y cho đến khi hắn thả môi y ra. Luffy như vừa bị dìm xuống nước, rồi được người ta lôi lên, không ngừng má miệng hít lấy không khí, ngực phập phồng thở gấp.

Từng ngón tay chen chúc vào lỗ huyệt khô khốc. Y đau đớn gào khóc, vừa nhục nhã vừa xấu hổ chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Hắn cười mỉm, chỉ yên lặng banh rộng hai chân y, một mạch đâm dương vật vào sâu bên trong.

"Kh-kh agh ức"

Phía dưới đau như bị xé rách khiến Luffy quên cả thở. Nó đau muốn xé ruột xé gan, trán đẫm ướt cả mồ hôi hột, gào khóc nhìn Nika "Đa-Đauuuu aghhh ag ức, đau...hức l-làm ơn rút ức aghhh rút ra"

Dương vật hắn chạm đến độ sâu mà y chưa từng trải nghiệm. Lớp thịt non và vách thịt trong huyệt tích cực dán sát cây gậy dài. Xúc cảm quá mức kỳ lạ khiến ngọn lửa loạn lạc trong hắn như tìm được lối ra, bản năng thúc đẩy khiến hắn đâm sâu vào bên trong hơn nữa.

"Thích quá, sướng quá, cái lỗ của anh thật tuyệt~ Em sẽ phát điên lên mất. Luffy, Luffy à, thích quá...thật sảng khoái~~"

Lỗ huyệt phía dưới chỉ cần hơi co thắt một chút liền có thể cảm nhận rõ ràng hình dạng của phần chóp và từng cái gân nổi lên trên thân trụ nóng hầm hập. Luffy xấu hổ, muốn vả chết hắn ngay lập tức "Đ-Đủ rồi ức...ức hư, dừng"

Hơi thở nóng bỏng tràn đầy hơi thở dương cương đàn ông, mỗi cú thúc đều rất hung hãn, thô bạo. Y bị Nika kẹp trên giường, như con thuyền bị mất lái, nhấp nhô trập trùng trên biển lớn. Huyệt mềm bị gậy thịt thọc ra thọc vào vang lên cả tiếng nước nhóp nhép. Da thịt va chạm phát ra âm thanh bành bạch liên tiếp. Thêm cả tiếng rên rỉ khóc lóc của y, căn phòng cũng nhiễm đầy âm thanh tình dục.

"Ah~~ Sướng quá đi mất, Luffy à. Em sướng quá, em muốn thêm, muốn chịch anh" Hắn sung mãn đâm, miệng cười khoái chí.

Côn thịt đâm sâu vào trong, được lỗ huyệt y bao lấy chặt chẽ chỗ mẫn cảm nhất của gậy thịt, ma sát lặp đi lặp lại như bắn ra cả ngọn lửa khoái cảm. Lúc rút ra, thịt mềm sẽ hút chặt, tựa như lưu luyến không rời. Lúc cắm vào lại gặp lực cản mạnh mẽ, giống như muốn chống cự mà vẫn nghênh đón, gọi mời.

Hắn hưng phấn nhào nặn cặp mông của y phía dưới. Cánh mông bị bóp chẳng biểu sao lại thấy sướng. Dù cho y muốn nói năng biểu đạt xin hắn dừng lại, từng lời nói ra với giọng điệu động tình rên rỉ dâm loạn được nhấn mạnh không thôi, rõ ràng biến thành ý tứ khác, khiến hắn càng thêm hứng thú.

Một tay cũng không còn đủ thỏa mãn khi chỉ sờ mó bầu vú đầy đặn đàn hồi và trơn mướt, cứ như một chiếc bánh pudding ngọt ngào. Hắn ngay sau đó chỉ vùi đầu dùng miệng cắn lấy đầu nhũ phấn hồng mềm mềm, khiến y cong cả người, dương vật bắn đầy tinh trùng lên bụng và cằm của Nika.

"K-Không, sẽ...hỏng ức, không ưgh muốn"

"Anh muốn ? Được, em sẽ thõa mãn anh, chỉ cần anh nằm im đó hưởng thụ là được"

"Kh-Không phải ư aghhh"

Một miệng sao thỏa mãn được hai. Tay hắn bèn rời khỏi một bên mông, theo eo y chạm lên trên, bắt lấy bên vú còn lại đang lắc lư rồi xoa nắn thô bạo. Rất nhanh đã khiến bên vú trắng tươi nổi lên những vết bóp màu đỏ.

"Gọi tên em, mau gọi tên em"

Đầu óc y choáng váng, cứ như vừ bị ép uống rượu đến say sẩm mặt mày. Đôi mắt mơ hồ nhìn hắn, mơ hồ nghe theo hắn, chẳng hiểu sao mất kiểm soát lại gọi tên hắn "N-Ni...Nika"

Âm thanh ngọt ngào còn chêm xen một tiếng nấc nức nở cực kỳ trêu chọc, cực kì khêu gợi khiến tâm trí hắn sôi sục, nóng bỏng.

"Đúng vậy, phải gọi tên em, chỉ được gọi tên em mà thôi. Hãy nhớ kĩ cái tên này, anh trai~"

Nika rất là yêu thích tiếng kêu dâm phóng đãng của Luffy. Từng tiếng rên rỉ gọi tên Nika đầy nóng bỏng không ngừng phát ra, đến hắn còn chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh, đã chẳng biết bao nhiêu lần bắn đầy vào trong y, khiến bụng dưới y có hơi nhô lên một chút.

"Đ-Đầy rồi, đầy...sẽ, sẽ...có thai ức...mất thôi"

Luffy không còn giữ được lý trí, thấy gì nói vậy, rất dâm đãng. Hắn vuốt mái tóc đẫm mồ hôi hột, hôn lên trán, một tay nhấn xuống bụng dưới căng đầy tinh dịch của mình, lỗ huyệt mấp máy, trào ra không ít dịch trắng cùng dâm thủy nhớp nháp "Vậy...chúng ta tiếp tục cùng nhau tạo em bé, được không ? Đến khi nào...có thai mới dừng lại"

"Kh-Không muốn hức ức không muốn nữa"

"Ahh~ Bây giờ thì anh là của em rồi. Em yêu anh, rất rất yêu anh"

**

"Luffy...Đây là em trai cậu sao ?"

Zoro ngơ ngác nhìn Luffy và Nika. Hai người đứng cạnh nhau, quả thực khuôn mặt giống y như đúc, chỉ khác mỗi màu tóc và mắt mà thôi.

Y ngượng ngùng giải thích, cậu mới biết hắn đi du học nước ngoài khi còn bé, hiện đang làm người mẫu tại một công ty lớn có tiếng ở nước ngoài, hiện tại hắn trở về để làm việc, cũng muốn săn sóc mẹ già ở quê.

Luffy mím chặt môi, cả mặt đỏ bừng như bị sốt, cậu có lòng tốt, đưa tay muốn chạm lên trán y, lại bị Nika chặn lại "Anh ấy bị sốt từ tối qua. Tôi muốn đưa anh ấy đến bệnh viện ngay bây giờ"

Cậu thoáng giật mình, ngượng thu tay lại "Nếu mệt thì cậu cứ nghỉ ngơi ở nhà đi, đỡ hơn thì có thể đi học lại"

Luffy gật đầu, được Nika đỡ người đi càng lúc càng xa. Khi vừa khuất bóng Zoro, y liền lập tức bật khóc, khó chịu nắm chặt vạt váy "E-Em...mau rút nó ra, có được không ?"

Hắn chỉ cười lấy một cái, một tay vỗ lên mông y khiến y giật nảy mình "Vậy về thôi, em sẽ...rút ra cho anh"

End.

$CuaToi$