Vân Nam mùa xuân (P9) – Nhởn nhơ ở Lashihai

TranHung

Lashihai Wetland

Tên Hán Việt: Lạp Thị Hải

Có nhiều cách để đến Lashihai, hoặc là vào văn phòng du lịch nào đó đặt 1 tour trọn gói từ xe cộ đến vé tham quan (mình không thử cách này nhưng có vẻ là rẻ hơn, tầm 60-100 tệ), hoặc là tự đi (tự đi đắt lắm, gần 300 tệ lận =)))

Lúc ấy 3 anh em đang ngồi nhặt lá đá ống bơ ở cổng Mufu (không vào vì giá vé đắt quớ) thì có 1 cô nào đó chạy ra hỏi Các cháu đi Lashihai vs Shuhe ko chồng cô đưa đi, 10 tệ/người thui, chở đi chở về, vé tham quan tự chịu. Vậy là đi.

Đi cái đường này rùi mình mới thấy quả là sáng suốt khi không đạp xe đến Thúc Hà cổ trấn. Trời thì nắng, đường thì bụi (đi qua 1 đoạn công trường gì gì đó mà), mà cũng xa xôi chứ đâu có gần gũi gì cho cam. Chú lái xe chở tụi mình đến Lashihai trước, kêu là khi nào xong thì gọi chú đến đón.

Mình tung tăng đi chụp hoa lê (lúc ấy vẫn tưởng đây là hoa lê), trong khi 2 người kia đi khảo giá. Cái bảng giá ở đây cao chất ngất, rẻ nhất 180 tệ đắt nhất 500 600 tệ hay gì gì đấy. Đắt quá nên tụi mình định không đi, cuối cùng nó giảm còn 270 tệ cho cái dịch vụ cưỡi ngựa chèo thuyền 1 vòng (về sau mới biết cái giá 270 tệ ấy vẫn là QUÁ ĐẮT, lẽ ra phải mặc cả xuống còn 100 tệ thôi).

Đại khái là mỗi người 1 con ngựa, được dẫn đi dọc làng, lên đồi, đi trên TRÀ MÃ CỔ ĐẠO (mình cũng ko thấy nó giống tên gọi lắm). Nói thật mình không phải đứa hứng thú với những trò cưỡi voi cưỡi ngựa lắm. Hồi đi Buôn Đôn, 2 ông bà bạn đồng hành của mình máu cưỡi voi, nên mình mới miễn cưỡng đi theo, chứ mình hoàn toàn KHÔNG enjoy gì trò cưỡi ấy cả, chỉ thấy thương mấy con voi thôi. Lần này thì cũng không đến mức không hứng thú, nhưng cũng ko quá hào hứng.

Trời nắng chang chang, chân tay khô như ngói, được cái cưỡi ngựa đi trên đường, vừa đi vừa hát ầm ĩ cũng hay.

Tụi ngựa được cho dừng lại mấy lần để uống nước. 1 lần là dừng trên đỉnh đồi, nhìn xuống 1 cái làng nhỏ xinh xinh nào đó, và xa xa là Lashihai.

Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống làng và biển

16845065106_bfc1e0a1e7_o

Ngôi làng nhỏ ấy này. Tiếc là không biết tên.

16684815469_b2672a2062_o

Xinh không này =))))

16250961863_33f20a796b_o16845057366_7c2de02a3f_o

Bộ ba hoàn hảo

16845072186_3a97d4d2fc_o16663639147_243e1465ea_o 16845079006_145b9c725c_o

Đi chèo thuyền

16663605817_218a6edbee_o 16683520540_054e2b8de8_o 16869760812_7718b23511_o16845035286_50611e1386_o16663602717_7f1a7d394d_o16869900171_2722c635df_o16869908021_60801c9652_o

Hoa này là hoa ANH THẢO (Thực ra thì tụi mình nghe họ phát âm rồi đoán là “anh thảo” thôi chứ ko biết chính xác cách viết là gì) Hoa này được trồng rất nhiều ở khu vực Lashihai. Mình rất thích màu trắng tinh khiết và cái nhụy hoa tím tím của loài hoa này. Dọc đường đi đến Lashihai, có thể nhìn thấy cả vườn trắng hoa màu hoa lê và hoa anh thảo. Hoa lê nhỏ hơn, và màu sắc hơi khác 1 chút. Loại hoa anh thảo này cũng là giống mới được lai tạo, giống cũ thì cánh kép và bông nhỏ hơn

16684773569_0d70038c72_o 16869896411_928d4b2aa8_o16663796077_a75e4faba5_o16248537144_a055f95601_o

16845233896_93183b04e7_o

16248739734_7e6dd02ffb_o

Cưỡi ngựa chèo thuyền xong tụi mình vào gian nhà đối diện để uống trà (free). Họ nói gì mình chả hiểu, nhưng trà thì cực kỳ thơm và ngon. Có 2 loại, mùi vị cũng khá khác nhau, loại trà mình uống là Nữ Nhi Trà, cực kỳ thơm (được ướp hoa hồng thì phải) và vị rất thanh và nhẹ. Giá 40 tệ/hộp (1 hộp cũng ít trà lắm, nhưng thôi, vị ngon là được rồi.)

Mùa này không phải mùa trái cây, nên mặc dù trong lịch trình có cưỡi ngựa đến vườn trái cây và có thể tự hái quả, nhưng tụi mình đi qua cái vườn ấy thấy trơ hết cả gốc cây ra nên thôi chả vào =))

Nói chung là Lashihai cũng đẹp, nhưng giá 100 tệ là vừa tầm, còn 270 tệ như tụi mình là quá đắt, rút kinh nghiệm lần sau vậy =))