Đường tròn ngoại tiếp

Đường tròn C {displaystyle C} với tâm O {displaystyle O} ngoại tiếp đa giác P {displaystyle P}

Trong hình học, đường tròn ngoại tiếp của một đa giác là một đường tròn đi qua tất cả các đỉnh của đa giác. Tâm của đường tròn ngoại tiếp đa giác là giao điểm của các đường trung trực. Tuy nhiên, đường tròn ngoại tiếp đa giác chỉ xuất hiện và áp dụng cho đa giác lồi.

Một đa giác có đường tròn ngoại tiếp được gọi là đa giác nội tiếp đường tròn. Tất cả các đa giác đều, các tam giác và các hình chữ nhật đều là đa giác nội tiếp đường tròn.

Một khái niệm có liên quan là bao tròn nhỏ nhất, đó là đường tròn nhỏ nhất chứa toàn bộ đa giác ở bên trong. Không phải mọi đa giác đều có đường tròn ngoại tiếp, nhưng mọi đa giác đều có bao tròn nhỏ nhất. Thậm chí một đa giác có đường tròn ngoại tiếp thì đường tròn đó có thể không trùng với bao tròn nhỏ nhất; ví dụ, một tam giác tù, bao tròn nhỏ nhất của nó có đường kính là một cạnh nhưng đường tròn ấy không đi qua đỉnh góc tù của tam giác.

Đường tròn ( O ) {displaystyle (O)} ngoại tiếp tam giác A B C {displaystyle ABC}

Đường tròn đi qua ba đỉnh của tam giác được gọi là đường tròn ngoại tiếp tam giác đó. [1] Tâm của đường tròn ngoại tiếp tam giác là giao điểm ba đường trung trực của tam giác đó.

Bán kính của đường tròn ngoại tiếp tam giác là khoảng cách từ giao điểm ba đường trung trực đến đến mỗi đỉnh của tam giác.

Đường tròn ngoại tiếp tam giác có thể được tạo lập bằng cách kẻ hai trong số ba đường trung trực của tam giác đó, và giao điểm của hai đường trung trực chính là tâm của đường tròn ngoại tiếp.

Với tam giác A B C {displaystyle ABC} có B C = a {displaystyle BC=a} , CA = b và AB = c, R là bán kính đường tròn ngoại tiếp tam giác ABC. Khi đó:

Vị trí của tâm phụ thuộc vào loại tam giác:

Link nội dung: https://www.sachhayonline.com/tam-duong-tron-ngoai-tiep-tam-giac-vuong-la-a58655.html