Khi ở độ tuổi 18-21 bản thân mình đang chịu áp lực: phải rõ ràng mục tiêu, định hướng tương lai, phải thành công sớm. Nhưng thực tế mình thấy lạc lõng, không biết mình muốn gì, dễ rơi vào hoang mang và tự so sánh.

Những lúc lạc đường đó không phải ngõ cụt. Nó là khoảng lặng cần thiết để lắng nghe chính mình, thử sai, học hỏi và dần tìm ra hướng đi.

Gọi tên cảm giác lạc đường

Có những lúc mình thấy bản thân như đang đứng ở một ngã rẽ không tên. Mọi người xung quanh dường như đã có hướng đi rõ ràng, có kế hoạch, có ước mơ. Còn mình thì chỉ biết bước đi trong sự mơ hồ, mình tự hỏi: Mình đang làm gì thế này? Rốt cuộc mình muốn gì?

Cái cảm giác ấy nặng nề hơn mình tưởng. Nhất là khi nghe người khác nói: “Ở tuổi này mà còn chưa xác định được thì muộn lắm rồi đó.” Áp lực như một cái bóng đeo bám, làm mình vừa lo sợ, vừa thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa cuộc đời.

Nhưng rồi có một ngày, mình nhận ra sự lạc lõng không phải là dấu chấm hết, mà có khi lại là điểm khởi đầu. Khi mình không chắc mình đi đâu, đó chính là lúc mình có cơ hội dừng lại, lắng nghe bản thân nhiều hơn, và bắt đầu hành trình tìm ra điều thật sự thuộc về mình.

Unlock góc nhìn mới

1. Lạc đường không đáng sợ như mình nghĩ

Có một khoảng thời gian, mình nghĩ rằng nếu bản thân chưa biết mình muốn gì, thì cứ nhìn vào người khác mà bắt chước. Bạn bè học ngành hot, mình cũng nộp đơn vào. Người ta đi học thêm cái này cái kia, mình cũng đăng ký. Người khác khoe thành tích, mình lại tự tạo áp lực phải đạt được điều gì đó để không bị bỏ lại phía sau.

Mình sống trong một vòng xoáy so sánh không hồi kết. Mỗi khi mở mạng xã hội, thấy ai đó giỏi giang, mình lại thở dài. Thấy người ta đi nhanh quá, mình lại hốt hoảng. Và càng cố gắng đuổi theo, mình càng thấy mình mất dần chính mình.

Và mình coi việc lạc đường là một thất bại, là bằng chứng cho thấy mình kém cỏi hơn bạn bè. Trong khi người khác có lộ trình rõ ràng, mình lại cứ mông lung giữa ngã ba ngã tư, không biết phải rẽ hướng nào.

Nhưng rồi, khi nhìn lại, mình nhận ra:

Chính những lần đi sai đường đó lại cho mình trải nghiệm quý giá. Mình thử những việc mình chưa từng nghĩ tới, gặp những người không ngờ sẽ gặp, và học cách hiểu rõ bản thân hơn từ những va vấp.

Hoá ra, lạc đường không đáng sợ như mình tưởng. Đáng sợ hơn cả là cứ đi mãi trên một con đường không thuộc về mình, chỉ vì sợ hãi mà chẳng dám thử rẽ sang hướng khác.

2. Lạc đường là cơ hội để học

Trước đây, mỗi lần lạc hướng, mình thường thấy sợ hãi. Sợ mất thời gian, sợ tụt lại phía sau, sợ rằng mình đang đi sai và sẽ không kịp nữa. Nhưng rồi, khi nhìn lại, mình nhận ra chính những lần đi nhầm đường đó đã cho mình nhiều bài học nhất.

Mình học cách quan sát. Học cách hiểu rõ hơn mình không phù hợp với điều gì, để rồi dần nhận ra điều gì mới thật sự khiến mình có động lực. Nếu không từng lạc, có lẽ mình sẽ vẫn mù quáng đi tiếp trên một con đường không thuộc về mình.

Lạc đường cũng dạy mình kiên nhẫn và chấp nhận sự chưa hoàn hảo. Bởi vì đâu ai vừa bước ra đời là đã tìm được con đường đúng ngay lập tức. Chính sự vòng vèo, thử rồi sai rồi đứng dậy, mới cho mình một nền tảng trải nghiệm vững chắc hơn.

Nên giờ đây, thay vì sợ hãi, mình chọn nhìn lạc đường như một cơ hội. Cơ hội để thử, để trải nghiệm, và để trưởng thành hơn mỗi lần mình quay lại với chính mình.

3. Bạn không hề một mình

Có những lúc lạc đường, mình từng nghĩ chỉ có mỗi mình loay hoay, còn tất cả mọi người xung quanh đều biết họ đang đi đâu. Cảm giác đó thật sự nặng nề, như thể mình bị bỏ lại phía sau.

Nhưng rồi mình nhận ra: ai cũng từng có giai đoạn mơ hồ, từng lạc lối ít nhất một lần trong đời. Người bạn học cùng lớp, đứa bạn thân, thậm chí cả những người mình ngưỡng mộ… họ cũng có lúc chông chênh, cũng từng đứng giữa ngã ba đường mà không biết nên rẽ hướng nào.

Khi bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, mình nhận thấy sự đồng cảm từ người khác. Hóa ra, nỗi sợ không chỉ của riêng mình. Hóa ra, mình không hề đơn độc. Và chính sự kết nối, sự chia sẻ đã khiến con đường mình đi bớt gập ghềnh hơn.

Điều quan trọng không phải là phải luôn mạnh mẽ một mình, mà là dám thừa nhận sự yếu đuối và cho phép người khác bước vào cuộc hành trình cùng mình.

4. Tạm dừng không có nghĩa là bỏ cuộc

Có một khoảng thời gian mình cứ lao đi, sợ rằng nếu chậm lại thì sẽ tụt phía sau. Nhưng càng gấp gáp, mình lại càng kiệt sức, càng mù mờ hơn về con đường mình đang đi.

Rồi mình học được rằng tạm dừng cũng là một phần của hành trình. Khi cho mình một khoảng lặng để hít thở, để nhìn lại, mình mới thấy rõ mình đang đứng ở đâu và điều gì thực sự quan trọng.

Tạm dừng không có nghĩa là mình từ bỏ giấc mơ, mà là mình cho bản thân thêm thời gian để hồi phục và định hình lại hướng đi. Giống như việc leo núi, đôi khi cần ngồi xuống uống ngụm nước, lấy lại sức, rồi mới có thể tiếp tục bước lên đỉnh.

Mình nhận ra, đôi khi sự kiên nhẫn và bình tĩnh còn có giá trị hơn cả tốc độ. Và chính những khoảng dừng ấy đã giúp mình đủ tỉnh táo để không bỏ cuộc giữa chừng.

5. Phương pháp để không sợ lạc đường

Sau những lần hoang mang, mình rút ra được vài cách giúp bản thân vững vàng hơn mỗi khi thấy mình lạc:

  1. Cho phép mình sai và thử lại: Thay vì ám ảnh phải đúng ngay từ đầu, mình chấp nhận rằng sai lầm chỉ là bước đệm để học. Mỗi lần sai, mình lại biết thêm một điều mới về bản thân.

  2. Viết ra những gì mình cảm thấy: Bạn đừng xem nhẹ việc viểt nhật ký, vài dòng note trên điện thoại cũng được. Khi viết ra, mình nhìn rõ hơn nỗi sợ và biết mình đang cần gì.

  3. Chia sẻ với một người mình tin tưởng: Đôi khi chỉ cần có ai đó lắng nghe, mình đã thấy nhẹ đi một nửa. Và nhiều khi, góc nhìn từ người khác lại mở ra hướng mà mình chưa từng nghĩ đến.

  4. Tập trung vào bước nhỏ nhất trước mắt: Thay vì nghĩ cả con đường dài dễ khiến mình nản, mình chỉ tập trung hoàn thành điều mình có thể làm ngay bây giờ. Từng bước nhỏ chồng lên nhau rồi cũng sẽ đưa mình tới nơi cần đến.

  5. Luôn giữ cho mình một niềm tin: Rằng lạc đường không đáng sợ, chỉ cần mình chưa bỏ cuộc thì vẫn còn cơ hội để tìm ra hướng đi đúng.

Lời kết

Mình nhận ra, lạc đường không phải dấu chấm hết, mà chỉ là một đoạn rẽ ngang để mình nhìn thấy nhiều điều hơn về chính mình và thế giới xung quanh. Những lúc hoang mang nhất, mình học được cách lắng nghe bản thân, học cách kiên nhẫn, học cách tin rằng rồi mình sẽ tìm lại hướng đi.

Nếu bây giờ bạn cũng đang cảm thấy lạc lối, hãy nhớ rằng bạn không hề một mình. Rất nhiều người, trong đó có mình, đã và đang đi qua cảm giác đó. Và tin mình đi, đôi khi chính từ những bước chân run rẩy trên con đường mù mịt, ta mới tìm được một con đường thật sự dành cho mình.

Hành trình không cần phải hoàn hảo, cũng chẳng cần phải nhanh.

Chỉ cần bạn vẫn tiếp tục đi, dù có dừng lại nghỉ ngơi, dù có quay đầu một chút, thì cuối cùng bạn vẫn đang tiến về phía trước. Và biết đâu, con đường bạn tưởng như lạc lối hôm nay, lại chính là nơi dẫn bạn đến một phiên bản đẹp đẽ hơn của chính mình ngày mai.

Tác giả: Bích Ngọc | Content creator tại Insightful Creations

Leave a comment

Bạn có thể tham khảo bài viết khác, về những chia sẻ giúp bạn phát triển chính mình:

Link nội dung: https://www.sachhayonline.com/mo-di-lac-duong-a62434.html