Em nghe thầy đọc bao ngàyTiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhàMái chèo nghe vọng sông xaÊm êm như tiếng của bà năm xưaNghe trăng thở động tàu dừaRào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trờiThêm yêu tiếng hát mẹ cườiYêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
Tác giả: Trần Đăng Khoa
Tri thức ngày xưa trở lại đây,Tình sâu nặng của cô thầy!Người mang ánh sáng soi đời trẻ,Lái chuyến đò chiều sang bến đây?Đò đến vinh quang nơi đất lạ,Cám ơn người đã lái đò hay!Ơn này trò mãi ghi trong dạ…Người đã giúp con vượt đắng cay!
Tác giả: Nguyễn Trung Dũng
Có một nghề bụi phấn bám đầy tayNgười ta bảo đó là nghề trong sạch nhấtCó một nghề không trồng cây vào đấtMà mang lại cho Đời đầy trái ngọt hoa tươi”!
Có một nghề rèn luyện cả đời ngườiĐể mang lại sự tốt tươi cho thiên hạCó một nghề thật đớn đau nghiệt ngãĐể mang tặng cho Đời những Tài tử Giai nhânLặn lội cả đời nhả kén tơ ươmCho loài Người được khoác lụa vàng óng ả!
Có một nghề vượt bao khó khăn cao cảĐể rèn luyện cho Đời những nguồn lực vô biênCó một nghề luôn đào tạo những “Tài, Hiền”Cho đất nước được bình yên thịnh vượng!
Có một nghề luôn tạo niềm vui sướngCho bao người đạt sự nghiệp thăng hoaCó một nghề từ sáng đến chiều tàDạy dỗ học trò miệt mài không ngơi nghỉ
Có một nghề ngay từ trong suy nghĩNhận trách nhiệm với Đời,Làm Thầy của cả những bâc Vĩ nhân!Có một nghề cũng có lúc quên thânMang con chữ gieo vần nơi heo hútCó một nghề bỏ tiền lương mua giấy bútDạy các em thơ xứ Mèo Vạc vùng caoXua nắng Hè Thu, cõng gió Đông vàoThổi mát rượi những ngày Hè oi bức!Có một nghề cứ mỗi khi thức giấcĐã nghĩ nặng tình về thế hệ mai sau.
Nguyên khí Quốc Gia sẽ lắng đọng về đâu?Khi Hiền Tài không được nuôi trồng chăm bón!Ôi Trời Đất giao cho ngành ta trọng trách lớnNghiệp mênh mang mà chức sắc lại cỏn con!
Ta luôn ước mơ cho Đất nước được vuông trònThoát địch họa và tai ương rình dậpPhải gắng xây một lâu đài vững chắcCho Tổ Quốc được yên vui, Đất nước được thái bình.Cho Quê hương trong đó có mìnhĐược hưởng trọn quang vinh ấm no hạnh phúc!Nghề Nhà Giáo được vinh danh tiến bướcCùng mọi nghề xây mực thước cho đờiCho Thiên hạ mãi mãi xanh tươiCho cuộc sống được đổi đời oanh liệtCho thế gian ai ai cũng nhận biết
Nghề Giáo là Thầy giúp đất nước được thăng hoa!
Tác giả: Đinh Văn Nhã
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...
Mừng ngày nhà giáo Việt NamĐường quê, ngõ phố ngập tràn sắc hoa Trò vui ríu rít hát caNét mặt tươi rói, ôm hoa tặng thầy Thầy vui cảm súc tràn đầyNhận hoa mà để lòng thầy nở hoa Tình thầy nhân ái bao laYêu trò dậy dỗ như cha mẹ hiền Mong trò học giỏi mãi lênLà người có trí làm nên cơ đồ Thầy luôn mong mãi ở tròHọc tài tu đức, suốt cho cuộc đời Chúng em luôn nhớ mãi lờiThầy cô dậy dỗ suốt đời không quên Thầy cô khơi trí tuệ lênThổi vào hồn trẻ, dệt nên thành người Thầy cô nghề rất tuyệt vờiThanh cao, xã hội mọi người tôn vinh Tiên học lễ, hậu học vănTôn sư trọng đạo, ngàn năm lưu truyền Nước nhà có tiến mãi lênLà nhờ có học, mới nên nước giầu Hiền tài, nguyên khí dẫn đầuQuốc gia vẫn mãi thiếu cầu, cần cung Thầy cô là chốt khơi thôngTổ quốc, xã hội vẫn mong vẫn chờ Văn minh khai phá từng giờThầy cô trách nhiệm cầm cờ tiên phong Mong rằng đất nước thành côngSánh vai cường quốc, với cùng năm châu Vinh danh với những công đầuLà thầy cô đấy, trước sau hết mình Ơn thầy đối với học sinhLà nghĩa cử lớn,thầy giành dạy cho Mừng thầy, mừng cả các côChúc cho các bậc kỹ sư tâm hồn Yêu nghề tâm huyết nghề hơnThành công, hạnh phúc ngập tràn yêu thương Yêu trò, yêu quý mái trườngXứng danh nhà giáo, trò thương kính thầy.
Tác giả: Phạm Hồng Quý
Mỗi nghề có một lời ruDở hay thầy cũng chọn ru khúc nàyLời ru của gió màu mâyCon sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên baThầy ru điệp khúc quê nhà cho emYêu rồi cũng nhớ yêu thêmTình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câuBiết con chữ cũng đứng sau cuộc đờiTuổi thơ em có một thờiƯớc mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồnCái hoa trong lá, cái mầm trong câyThầy ru hết cả mê sayMong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêmThầy ru khi mặt trời lên mỗi ngàyTrong em hạt chữ xếp dàyĐừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trườngXin lời ru được dẫn đường em đi(Con đường thầy ngỡ đôi khiTuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôiHóa thân vào mỗi cuộc đời các emThì dù phấn trắng bảng đenHành trang ấy đủ thầy đem theo mình.
Con với thầyNgười dưng nước lãCon với thầyKhác nhau thế hệ
Đã nhiều lần tôi tự hỏi mìnhMười mấy ngàn ngày không gặp lạiNhững thầy giáo dạy tôi ngày thơ dạiVẫn bên tôi dằng dặc hành trình
Vẫn theo tôi những lời động viênMỗi khi tôi lầm lỡVẫn theo tôi những lời nhắc nhởMỗi khi tôi tìm được vinh quang...
Qua buồn vui, qua những thăng trầmCâu trả lời sáng lên lấp lánhVới tôi thầy ký thácThầy gửi tôi khát vọng người cha
Đường vẫn dài và xaThầy giáo cũ đón tôi từng bước!Từng bước một tôi bướcVới kỷ niệm thầy tôi...
Thu tàn trời đã sang đôngBồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầyNgười trao khát vọng hôm nayChắp cho đôi cánh em bay vào đời
Bao chuyến đò lặng không lờiƯơm mầm xanh tốt rạng ngời tương laiBên trang giáo án miệt màiHao gầy tâm huyết năm dài tháng qua
Từng câu từng chữ ê aBao lời dạy dỗ thiết tha nồng nànMõi mòn khuya sớm gian nanNhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng
Bao thế hệ đã sang sôngThầy cô luôn mãi vọng trông theo cùngMặc cho mưa gió bão bùngVẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ
Hôm nay kính dệt vần thơTri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghiNẻo đời dẫu có thịnh suyDù bao gian khó mãi ghi ơn dầy
Mừng ngày nhà giáo hôm nayKính dâng lời chúc cô thầy muôn nơiAn khang hạnh phúc rạng ngờiGia can êm ấm trọn đời yêu thươngDẫu cho cách trở ngàn phươngLòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.
Một đời người - một dòng sông...Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,"Muốn qua sông phải lụy đò"Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,Con đò trí thức thầy đưa bao người.Qua sông gửi lại nụ cườiTình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn còn đâyThầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
Tác giả:Thảo Nguyên
Có những chiều hè, phượng đỏ rơiCòn đâu năm cũ, sắp qua rồi.Thương người bạn cũ, ân sâu nặngNhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.
Muốn được cho đi, thầy phải cóTâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.Cho không phải mất, tình muôn thuở.Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.
Rời mái trường thân yêuBao năm rồi cô nhỉ?Trong em luôn đọng lạiLời dạy bảo của cô Ngày ấy vào mùa thuBước chân em rộn rã...Cô không lời từ giãXa trường tự lúc nào Em ngỡ như chiêm baoCô về đâu, chẳng biết?Vẫn vang lời tha thiếtTừ giọng cô dịu hiền Thời gian bước triền miênCô chưa lần quay lạiChúng em nhớ cô mãiMong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về...Nay chúng em khôn lớnNgày rời trường gần đếnBao giờ gặp lại cô?!
Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấcSắp qua rồi những tháng ngày thân thươngNhững ngày vui của 1 thuở đến trườngĐang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắmCô dạy con từng nét chữ vần thơCô đưa con gõ cánh cửa cuộc đờiVà duyên dáng của một người con gái.Tâm hồn con,một nỗi buồn dàiCô ôm ấp , xoa đầu khi con khócVầng trán cô những vần nhăn se sắtÂu yếm nhìn chúng conTuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiềnVẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”Và chúng con là những con cừu bé nhỏCô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp quaCon mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏMột tình thương bao la và vô tậnCô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ.
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh
Em ngồi yên uống suối mật trong lành Thời gian như dừng trôi không bước nữa Không gian cũng nằm yên không dám cựa Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...
Ngày vui xin chúc các Cô ThầyMạnh khỏe, bình an, giọng hát hayHọp mặt cùng nhau vui tiệc nhỏHoa tươi, chúc tụng thật đong đầyBao ngày vất vã bên trường lớpDạy dỗ đàn em nhiệt huyết sayĐóng góp cho đời thêm sắc thắmVinh danh rạng rỡ, cảm ơn dày...
Tác giả: Đặng Ngọc Đào
Về trường mừng đón huân chươngGặp thầy gặp bạn tình thương dạt dàoLâng lâng cảm xúc dâng tràoTóc thầy điểm bạc độ nào chẳng haySân trường xanh thắm chồi câyPhải chăng lá nhuộm tóc thầy của tôiRa về lòng những bồi hồiNguyện rằng luôn mãi là người trò ngoan.
Tác giả: Hồ Ngọc Quân
Cô giáo lớp emXinh đẹp hoành trángLàn da trắng sángĐôi giày bóng loángAi nhìn cũng choángEm nhìn choáng hơn.
Mỗi khi lá xào xạcNhư những nốt nhạc vuiCùng hoà vào điệu hótCủa lũ chim trên cành.
Đến khi hoa phượng nởĐỏ rực cả sân trườngCũng là khi ve khócCho tình bạn chia ly
Ôi! Mái trường yêu dấuÔi! Thầy cô thân yêuChắp cho tôi đôi cánhBay cao trên đường đời.
Thời gian sao nhanh quáĐã bao năm xa trườngNơi phương xa xứ ngườiNhìn cảnh nhớ trường xưa.
Tôi mong ước một ngàyĐược về lại trường xưaTìm lại chút kỷ niệmCủa một thời mộng mơ.
Đừng nhé thời gian ơi!Đừng phủ mờ kỷ niệmĐừng phủ lớp rong mờĐể còn mãi trong tôi!
Link nội dung: https://www.sachhayonline.com/bai-tho-ve-ngoi-truong-a68033.html