Đau thương đến chết- Phần 1: Vạn Kiếp
Vui lòng chọn định dạng file để tải hoặc đọc online.
Danh sách chương
- Chương 1 – Tấm giấy mời chết chóc
- Chương 2 – Nỗi buồn ly biệt
- Chương 3 – Món quà nhói tim
- Chương 4 – Mình đang ở ngay bên cậu
- Chương 5 – Ác mộng chưa cáo chung
- Chương 6 – Những vị khách của U Cốc
- Chương 7 – Bỏ lỡ Niết bàn
- Chương 8 – Hang Thập Tịch – Quan tài treo – Và má
- Chương 9 – Rơi
- Chương 10 – Đôi mắt nhìn lén trong đêm
- Chương 11 – Người lênh đênh
- Chương 12 – Hồn đã trở về
- Chương 13 – Cùng lãng quên giữa màn sương khói
- Chương 14 – Phiên bản Hoàng Dược sư và con cóc lõi đời
- Chương 15 – Nhảy múa với linh hồn
- Chương 16 – Dù không muốn nhớ, cũng rất khó quên
- Chương 17 – Theo gió lặng vào đêm
- Chương 18 – Con chim bị giam cầm
- Chương 19 – Mình có phải là người cậu yêu thương nhất
- Chương 20 – “Giang Nam” của Viên Viên Khuyên Khuyên
- Chương 21 – Vụ án mưu sát mới 405
- Chương 22 – Trương Sinh
- Chương 23 – Thất kiếm
- Chương 24 – Tín hiệu
- Chương 25 – Tai nạn thảm khốc ở Đại Lý
- Chương 26 – Ẩn số về kẻ bày đặt
- Chương 27 – Mười bốn từ tám
- Chương 28 – Bước tiếp theo
- Chương 29 – Chuyện ở thành phố Vũ Hán
- Chương 30 – Cuộc tình bí mật
- Chương 31 – Xoáy nước
- Chương 32 – Chuyến đi của Người đẹp
- Chương 33 – Quy y
- Chương 34 – Lời nhắn để lại
- Chương 35 – Blog chỉ dành cho cậu đọc
- Chương 36 – Bí mật của hang Thập Tịch 1
- Chương 37 – Tình yêu đến
- Chương 38 – Bí mật của hang Thập Tịch 2
- Chương 39 – Biết làm sao đây?
- Chương 40 – Mùi vị của chết chóc
- Chương 41 – Trò chơi của tử thần
- Chương 42
- Chương 43 – Chốn cũ
- Chương 44 – Giải sầu
- Chương 45 – Công lực của cóc nhái
- Chương 46 – Ám hại
- Chương 47 – Hắc đạo
- Chương 48 – Sa lưới
- Chương 49 – Trò chơi của thần chết
- Chương 50 – Rớt
- Chương 51 – Khúc Vĩ thanh chưa kết thúc (Hết Phần I)
Đọc tiếp Đau thương đến chết – Phần 2: Luân hồi
Hấp dẫn từ đầu tới cuối bởi sự kỳ bí với những vụ án mạng, “Đau thương đến chết” của tác giả Quỷ Cổ Nữ một lần nữa lại khuấy động văn học Trung Quốc sau tác phẩm “Kỳ án ánh trăng” năm 2004.