Viết đoạn văn 200 chữ nêu cảm nghĩ về đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa

TranHung

Đề bài: Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về đoạn thơ trích “Mảnh hồn làng” của Thanh Hoa

Mảnh hồn làng trong em

Là bà

Là cha, là mẹ

Là ngọt bùi củ sắn, mỡ khoai

Là mùi mồ hôi ngai ngái trên vai cha

Là hương sữa lúa đọng trên tà áo mẹ

Là làn da ngăm đen vì nắng gió miền Trung

Là tiếng đặc trưng “mô, tê, răng, rứa”

Và con luôn thầm hứa

Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim

(Thanh Hoa - “Mảnh hồn làng” http//webtretho.com)

Dàn ý Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nghĩ về đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa

1. Mở đoạn

Giới thiệu tên bài thơ, đoạn trích thơ, tác giả và nếu cảm nghĩ chung của em về bài thơ.

- Quê hương! Hai tiếng thân thương luôn khắc ghi trong tim mỗi người và cũng là đề tài nổi bật trong thơ ca. Mỗi nhà thơ khi sáng tác về quê hương đều chọn những hình ảnh và cách thể hiện khác nhau.

Với nhà thơ Thanh Hoa, tác giả đã chọn cho mình những hình ảnh vô cùng thân quen, gần gũi và được thể hiện bằng thể thơ tự do trong bài thơ Mảnh hồn làng. Đoạn trích trong đề bài là một đoạn thơ hay, khơi gợi bao cảm xúc cho người đọc.

2. Thân đoạn

Tập trung chia sẻ cảm nghĩ mà em ấn tượng về nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

- Nội dung:

+ Đoạn thơ được trích trong bài thơ Mảnh hồn làng như một định nghĩa mang tính cụ thể hoá về “mảnh hồn làng”. “Mảnh hồn làng” vốn là một khái niệm trừu tượng nhưng đã được nhà thơ cụ thể hoá bằng những đối tượng cụ thể: là cha, là mẹ là những người gần gũi, thân quen như máu thịt của mỗi người.

+ Người đọc cảm nhận được quê hương còn là cuộc sống nghèo nhưng ấm tình yêu thương, đoàn kết, sẻ chia: Là ngọt bùi củ sắn, mỡ khoai. Đặc biệt quê hương còn là hình bóng tảo tần, lam lũ của mẹ, là gánh nặng trọng trách trụ cột của cha: Là mùi mồ hôi ngai ngái trên vai cha Là hương sữa lúa đọng trên tà áo mẹ và Là làn da ngăm đen vì nắng gió miền Trung. Miền Trung thời tiết khắc nghiệt bởi cái nắng, gió Lào cháy da, cháy thịt làm làn da rám nắng “ngăm đen” khiến người đọc rưng rưng, xúc động.

+ Xúc động và tự hào hơn quê hương còn: Là tiếng đặc trưng “mô, tê, răng, rửa…”. Mỗi vùng miền có tiếng nói mang âm sắc khác nhau. Người miền Trung ăn thô nói ráp, đặc tiếng địa phương, vùng miền nhưng thật thà, chất phác, mộc mạc, chân tình bởi giọng nói là linh hồn con người và cũng là linh hồn của quê hương.

+ Thật trân trọng đối với nhân vật trữ tình trong bài thơ luôn giữ tấm lòng thuỷ chung, tình nghĩa với quê hương: Và con luôn thầm hứa/ Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bị trong tim bởi quê hương còn bao điều huyền diệu, bí ẩn mà không phải ai cũng dễ dàng nhận ra. Chình vì vậy, mà đoạn thơ đã đưa ta đến, gọi ta về với những điều bình dị của quê hương.

- Nghệ thuật:

+Thể thơ tự do với những câu thơ ngắn dài phù hợp với mạch cảm xúc khi dâng trào khi nghẹn lại của nhà thơ.

+ Biện pháp tu từ liệt kê và điệp từ “là” giúp người đọc cảm nhận được thể hơn về “mảnh hồn làng” là những điều hết sức bình dị, gần gũi, thân quen.

3. Kết đoạn

- Khẳng định lại giá trị của đoạn thơ.

- Cảm xúc hoặc lời nhắn gửi tới mọi người.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nghĩ về đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa (Mẫu 1)

Trong đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa, em cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết được gửi gắm qua những hình ảnh bình dị và thân thuộc. Tác giả đã cụ thể hoá “mảnh hồn làng”,vốn là một khái niệm trừu tượng thành cha, mẹ, bà, thành củ sắn, mỡ khoai ngọt bùi, thành giọt mồ hôi mặn mỏi trên vai cha hay hương lúa thơm dịu trên tà áo mẹ. Đó còn là làn da ngăm đen rám nắng miền Trung khắc nghiệt và tiếng nói thân thương “mô, tê, răng, rứa” mộc mạc mà chan chứa tình người. Điệp ngữ “là” cùng phép liệt kê liên tiếp đã khắc sâu những điều tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại là hồn cốt của quê hương. Đặc biệt, lời hứa của nhân vật trữ tình “Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim” như một sự khẳng định thiêng liêng về tình yêu, sự gắn bó và trách nhiệm với quê nhà. Đoạn thơ không chỉ khơi gợi trong em niềm xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, giữ gìn những giá trị giản dị, bình thường nhưng vô giá của quê hương.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nghĩ về đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa (Mẫu 2)

Đọc đoạn thơ trong bài Mảnh hồn làng của Thanh Hoa, em cảm nhận được một tình yêu quê hương nồng nàn và tha thiết. “Mảnh hồn làng” ở đây không phải điều xa xôi, trừu tượng mà được nhà thơ cụ thể hóa bằng những hình ảnh gần gũi, thân quen: đó là bà, là cha, là mẹ, là củ sắn mỡ khoai ngọt bùi trong đời sống thường ngày. Quê hương còn hiện lên qua mùi mồ hôi thấm đẫm vai cha, qua hương sữa lúa vấn vương trên tà áo mẹ, qua làn da rám nắng ngăm đen vì nắng gió miền Trung khắc nghiệt. Cả giọng nói đặc trưng “mô, tê, răng, rứa” cũng trở thành dấu ấn thiêng liêng của hồn quê. Điệp ngữ “là” cùng phép liệt kê đã làm nổi bật những điều tưởng như bình dị nhưng lại chính là linh hồn, là bản sắc của quê hương. Đặc biệt, lời hứa “Mãi giữ mảnh hồn làng huyền bí trong tim” là sự khẳng định dứt khoát tình yêu thủy chung son sắt của nhân vật trữ tình dành cho quê nhà. Đoạn thơ giản dị mà sâu lắng ấy khiến em càng thêm tự hào, trân trọng và thấy mình cần có trách nhiệm gìn giữ những giá trị hồn cốt quê hương.

Đoạn văn 200 chữ nêu cảm nghĩ về đoạn thơ trích Mảnh hồn làng của Thanh Hoa (Mẫu 3)

Trong bài thơ Mảnh hồn làng trong bà của tác giả Thanh Hoa, đoạn thơ cuối đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Nếu như trong bài thơ Quê hương của nhà thơ Tế Hanh, hình ảnh “mảnh hồn làng” là hình ảnh gợi tình yêu quê hương, hồn cốt quê hương thì đến bài thơ Mảnh hồn làng trong bà, hình ảnh Mảnh hồn làng lại xuất hiện một lần nữa. Biện pháp tu từ liệt kê và biện pháp điệp ngữ “là” có tác dụng nhấn mạnh, đưa ra những hình ảnh bình dị, gần gũi gắn liền với quê hương của nhân vật trữ tình. Đối với nhân vật trữ tình, những gì thân thương, đong đầy tình cảm hồn cốt của quê hương chính là cha mẹ, là gia đình, là những món ăn bình dị, là mùi hương bình dị gắn liền với nhọc nhằn của đời sống. Chẳng những vậy, mảnh hồn làng cũng gắn liền với tiếng nói bình dị, mộc mạc, đong đầy yêu thương của quê hương. Người đọc có thể cảm nhận được tình cảm dành cho quê hương đong đầy và sự trân trọng dành cho những sự vật bình dị ấy của nhân vật trữ tình. Lời hứa cuối bài sẽ luôn giữ gìn mảnh hồn làng trong tim là lời hứa chắc nịch sẽ luôn giữ gìn hồn cốt của quê hương và khắc ghi tình yêu quê hương. Dù đó là những thứ thiêng liêng, vô hình không cầm nắm được nhưng vẫn luôn ngự trị trong trái tim của nhân vật trữ tình.