Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tính đa nghĩa của hệ thống hình ảnh được sử dụng trong đoạn thơ Gửi hương cho gió:
Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gửi hương cho gió phũ phàng!
Mất một đời thơm trong kẽ núi,
Không người du tử đến nhằm hang!
Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều,
Là truyền tin thắm gọi tình yêu.
Song le hoa đợi càng thêm tủi:
Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.
Tản mác phương ngàn lạc gió câm,
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;
Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.
[…]
(Trích Gửi hương cho gió, Xuân Diệu, in trong Thơ Xuân Diệu, Nxb Văn học, Hà Nội, 2023)
Dàn ý Đoạn văn 200 chữ phân tích tính đa nghĩa của hệ thống hình ảnh được sử dụng trong đoạn thơ Gửi hương cho gió
- Nghĩa tả thực: bài thơ nói về những bông hoa đẹp nhưng ở nơi rừng sâu hoang vắng, dù đã có gió đưa mùi hương bay đi, nhưng cũng không có một ai tìm đến để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của hoa. Cuối cùng, hoa tàn rụng trong cô quạnh.
- Nghĩa biểu tượng:
+ Hình ảnh “hoa đẹp nở trong rừng thẳm” là biểu tượng cho những tấm lòng tươi trẻ, đang độ rực rỡ, đang độ khao khát tình yêu.
+ Những bông hoa “gửi hương cho gió”, đó chính là khát vọng muốn gặp được người trong mộng, người yêu, người tri âm tri kỉ của lòng mình.
+ Nhưng rồi khát vọng ấy không được đền đáp, tấm lòng không kiếm được kẻ tri âm, tuổi trẻ dần tàn theo năm tháng trong cô đơn, lạnh lẽo.
=> Đoạn thơ cho ta thấy được nỗi cô đơn rợn ngợp, tấm lòng khát khao giao cảm với cuộc sống, một nét rất đặc trưng trong phong cách thơ Xuân Diệu.
Đoạn văn 200 chữ phân tích tính đa nghĩa của hệ thống hình ảnh được sử dụng trong đoạn thơ Gửi hương cho gió
Đoạn thơ Gửi hương cho gió sử dụng một hệ thống hình ảnh giàu tính biểu tượng, mở ra nhiều tầng nghĩa sâu sắc về thân phận con người và ý nghĩa của cái đẹp. Hình ảnh “hoa đẹp trong rừng thẳm” không chỉ gợi lên vẻ đẹp thuần khiết, cao quý mà còn ẩn dụ cho con người sống cô đơn, lạc lõng giữa thế giới rộng lớn và khắc nghiệt. Cụm từ “gửi hương cho gió phũ phàng” vừa diễn tả khát vọng được giao cảm, lan tỏa những giá trị đẹp đẽ, vừa hàm chứa sự bất lực khi cái đẹp không được trân trọng, bị thờ ơ, vô tình phủ phàng. Từng cánh hoa “đem hương gửi gió kiều” là biểu tượng cho mong muốn được thấu hiểu, được yêu thương, nhưng thực tại lại trả về “gió nhạt với chiều”, khiến vẻ đẹp vừa rực rỡ vừa mong manh. Hình ảnh “hoa đẹp rơi trên đá” vừa diễn tả nỗi vỡ tan của cái đẹp trước sự vô tình, vừa thể hiện sự kiêu hãnh, bất khuất, khẳng định rằng giá trị của cái đẹp không bị mất đi dù bị lãng quên hay chà đạp. Cảnh “hoàng hôn phủ bước thầm” vừa gợi lên sự lặng lẽ của thời gian, vừa nhắc nhở về vô thường của kiếp người, về những giá trị đẹp luôn cần được nhận diện và trân trọng. Như vậy, hệ thống hình ảnh trong đoạn thơ không chỉ phản ánh hiện thực cô đơn, bẽ bàng mà còn mở ra suy ngẫm triết lý về sự tồn tại, giá trị và ý nghĩa của cái đẹp trong đời sống, làm nổi bật thông điệp nhân văn sâu sắc và sức lay động mạnh mẽ của tác phẩm.
Hoặc