NGÔN TỪ TRONG VĂN CHƯƠNG KINH DIỄM TỚI MỨC NÀO?
Trác tuyệt
Nghĩa: cao vượt hẳn lên, không có gì sánh kịpVí dụ: Dường như phải có một óc quan sát tinh tường từ nhãn quan tinh tế, từng trải; thi sĩ mới có thể cảm thấu hết sự thay đổi nhỏ bé mà viết nên những vần thơ trác tuyệt đến thế!
Ai hoài
Nghĩa: buồn thương, nhớ da diếtVí dụ: Mỗi vần thơ của thi nhân đều như chạm khắc những nỗi ai hoài, những kí ức năm tháng trên khắp nẻo đường xưa cũ, để rồi qua từng câu chữ ấy, ta gặp lại khao khát thuở ban đầu.
Ái mộ
Nghĩa: yêu chuộngVí dụ: Tựa như chiếc van tình cảm, văn chương đến với cuộc đời bằng tất cả vẻ đẹp thanh khiết và trong ngần của nó, để rồi khi muốn hiểu được vẻ đẹp ấy, người nghệ sĩ phải cảm nhận nó bằng tất cả sự ái mộ và chân thành tận sâu trong trái tim mình.
Phù phiếm
Nghĩa: viển vôngVí dụ: Thơ ca là hoa thơm của cuộc đời. Nhưng nếu chỉ được tạo tác từ lớp ngôn từ sắc sảo và tuyệt mĩ mà thiếu đi giá trị vẻ đẹp của nội dung thì thơ ca khi ấy cũng chỉ phù phiếm tựa như đóa hoa làm từ “vỏ bào” (Pauxtopxki).
Băng hoại
Nghĩa: hư hỏng, đổ nátVí dụ: Thước phim dài tập về quãng ký ức nơi miền xưa cũ với đoạn kết là khúc trường đoạn đầy hoài niệm, mang âm hưởng của thời đại vẫn sẽ luôn giữ được những giá trị vẹn nguyên sâu sắc dẫu cho có bị phủ mờ bởi bụi vàng, vượt qua mọi quy luật của sự băng hoại để chảy trôi đi tới bất kì khoảng không gian và thời gian nào.| Nội dung: Khánh Linh
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!