Xuân Diệu và những tác phẩm nổi bật nhất

Giới thiệu về ông hoàng thơ tình Xuân Diệu

Xuân Diệu, tên thật là Ngô Xuân Diệu (sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916, mất ngày 18 tháng 12 năm 1985), là một nhân vật đa tài trong nền văn học Việt Nam. Ông không chỉ là một nhà thơ, nhà báo, nhà văn viết truyện ngắn, nhà phê bình văn học mà còn là một ch...

Đọc thêm

Phong cách thơ ca của Xuân Diệu

Xuân Diệu được mệnh danh là "Ông hoàng thơ tình" và "nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới" nhờ vào phong cách lãng mạn, hiện đại và đầy khao khát.Phong cách thơ ông nổi bật nhất ở giai đoạn 1936 - 1944 (với tập Thơ thơ), xoay quanh hai chủ đề lớn: t...

Đọc thêm

Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu

Đọc thêm

Thơ duyên (1936)

Tôi đã biết yêu rồi, nhưng tình yêu không đủMột hơi thở, một ngọn nến không cháyTôi đã biết yêu rồi, nhưng không đủ để viếtNhững vần thơ đẹp như mơ-Có những đêm trăng, những ngày xuân hồngKhi trời xanh và hoa nởTôi đã viết bao nhiêu bài thơNhưng tình yê...

Đọc thêm

Yêu (1938)

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết. -Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!- Yê...

Đọc thêm

Vội vàng (Tặng Vũ Đình Liên - 1938)

Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mất;Tôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi.- Của ong bướm này đây tuần trăng mật;Này đây hoa của đồng nội xanh rì;Này đây lá của cành tơ phơ phất;Của yến anh này đây khúc tình si.Và này đây ánh sáng chớp hàng...

Đọc thêm

Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách,Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,Người ta khổ vì xin không phải chỗ. -Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.Vì thả lòng không kìm chế dây cươn...

Đọc thêm

Đây mùa thu tới (Tặng Nhất Linh)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;Đây mùa thu tới - mùa thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.-Hơn một loài hoa đã rụng cànhTrong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;Những luồng run rẩy rung rinh lá...Đôi nhánh khô gầy xương mỏng man...

Đọc thêm

Vì sao (Tặng Đoàn Phú Tứ)

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”Khi tôi đến kiếm trên môi đẹpMột thoáng cười yêu thoả khát khao. -- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,Không thể vô tình qua trước cửa,Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? - -Ai đem ph...

Đọc thêm

Chiều (Tặng Nguyễn Khắc Hiếu)

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.Phất phơ hồn của bông hường,Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.Nghe chừng gió nhớ qua sông,E bên lau lách thuyền không...

Đọc thêm

Tương tư chiều

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;Mây theo chim về dãy núi xa xanhTừng đoàn lớp nh...

Đọc thêm

Biển (4/4/1962)

Anh không xứng là biển xanhNhưng anh muốn em là bờ cát trắngBờ cát dài phẳng lặngSoi ánh nắng pha lê...- Bờ đẹp đẽ cát vàng- Thoai thoải hàng thông đứngNhư lặng lẽ mơ màngSuốt ngàn năm bên sóng...- Anh xin làm sóng biếcHôn mãi cát vàng emHôn thật khẽ, thật êmHôn ...

Đọc thêm

Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,Anh cho em, kèm với một lá thư.Em không lấy, và tình anh đã mấtTình đã cho không lấy lại bao giờ. -Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;Tình thì buồn như tất cả chia ly.Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;Mãi trăm lần viế...

Đọc thêm

Bạn đã thích câu chuyện này ?

Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên

Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!

SachHayOnline.