15+ bài thơ về mùa đông, thơ tình mùa đông hay và cảm xúc
Thơ về mùa đông buồn
Mùa Đông - (Hồ Xuân Thu)
Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anhTrời rét mướt gió Đông về gọi cửaHàng cây lạnh cánh tay trần trụi láNhư tình anh không áo lúc Đông sangAnh giấu gì vạt nắng sớm đi hoangChiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủPhố chong đèn ly cà phê lạc lõngKhúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn emAnh lặng thầm như sỏi đá bước quenBàn chân mỏng vết thương mềm còn nóngNghe trái tim tương tư theo nhịp đậpSợ dại khờ nên em chút cô liêuAnh giấu gì bên men rượu đìu hiuKhói thuốc đắng nên bao lần rũ rượiHãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phốEm đang chờ… nơi ấy một lời yêu!
Giận Mùa Đông
Tác giả: Đỗ Mỹ LoanNghĩ đến mùa đông… giận lắm rồi!Để sầu héo hắt cả muôn nơiBâng khuâng nỗi nhớ giăng đầy ngõKhắc khoải niềm thương phủ ngập trờiChín đợi mười mong cay khóe mắtTrăm chờ ngàn ước xót bờ môiĐi trong buốt lạnh màu hoa tuyếtChợt thấy tủi hờn phận cút côi.
Đông nào cho em
Thơ: Nguyễn MâyThế là đông cũng đã sangHàng cây xơ xác lá vàng hết rơiNắng hồng thôi hết lả lơiĐông về lạnh giá tim côi lại buồn.Đâu còn thấy cảnh hoàng hônBên nhau say đắm nụ hôn ngọt ngào.Về đêm trời thiếu ánh saoVầng trăng ẩn khuất lẩn vào màn sương.Đông về phố nhỏ thê lươngBàn chân lạc bước cuối đường chơi vơi.Mùa đông lạnh lắm người ơi!Muốn tìm hơi ấm nơi người mình yêu!!!!!
Sầu đông
Thơ: Nguyễn DũngChủ nhật buồn nghe gió lạnh vềMuôn trùng cách biệt chốn sơn khêĐường xưa vẫn đó vang lời hẹnPhố cũ còn đây vọng tiếng thềLặng lẽ hoài thương bao mộng ảoÂm thầm mãi tiếc những cơn mêTrời dâng tím ngập sầu muôn lốiChủ nhật buồn nghe gió lạnh về.
Đêm mùa đông
Thơ: Thanh TrầnChút lạnh về đã ghé đến nơi emMưa hắt hiu ngoài thềm nghe lá đổHạt sương rơi níu bước chân ngọn gióMây giăng bay ngõ nhỏ lối em vềChiều hoàng hôn nhuộm tím chốn sơn khêCăn nhà vắng nằm kề bên góc phốVẫn hoang lạnh mà sao anh cứ ngỡNhư có em đang về cuối con đườngĐêm trăng gầy thả bóng xuống cành dươngÁnh vàng vọt xuyên qua nhành kẽ láGió từng cơn trèo vai gầy vội vãĐi theo sau giá lạnh buốt mùa đôngAnh chợt mơ về một bếp lửa hồngCăn nhà nhỏ nơi miền quê xa ấyTiếng vạc đêm chợt giật mình thức dậyLe lói ánh đèn ...bên cửa sổ nhà ai.
Thơ tình mùa đông
1. Mùa đông lạnh buốt ngoài kiaMà sao tim vẫn đong đầy thương emNgọn gió khẽ hát bên thềmNhư lời nhắn nhủ: nhớ thêm một người.2. Trời se lạnh, phố mưa bay hờ hữngÁo khoác dày chẳng đủ ấm cô đơnChỉ cần anh ghé lại một lầnMùa đông bỗng hóa ngàn lần xuân xanh.3. Đông về cho gió thêm dàiCho ai thổn thức những ngày không nhauBàn tay buốt lạnh canh thâuƯớc gì có thể nắm nhau một lần.4. Mùa đông phủ trắng màn sươngMôi run khẽ gọi tình thương dịu dàngNếu mai trời vẫn còn vàngXin người giữ ấm tình sang xuân này.5. Mùa đông chạm khẽ hàng mi,Như anh chạm nhớ khắc ghi trong lòng.Tay em lạnh giá đêm đông,Xin cho anh nắm, ấm nồng tình yêu.
Đêm đông
Thơ: Nguyễn HườngRét lạnh giấc ngủ ấm nồngChăn len gối đệm ánh hồng tình quânQuên bao vất vả gian truânNgân nga điệu nhạc mưa tuôn mặc trờiNgoài hiên sương đọng giọt rơiGió bấc nhẹ thổi chơi vơi côn trùngThượng tuần đêm tối mịt mùngNgọt êm thiếp ngủ lạ lùng chiêm baoMơ nào những ước cùng aoCuộc đời đẹp mãi trăng sao sáng ngờiBài ca nốt nhạc muôn lờiĐi cùng năm tháng à ơi nụ cườiĐiểm tô đất nước đẹp tươiBay trên đồng nội muôn người hò reoThẫn thờ nghiêng đứng trông theoDu dương trằm bổng lưng đèo núi sôngTình quê dào dạt mênh môngChân tình cởi mở hương đồng ngất say
Tình yêu mùa đông
Tác giả: Khuyết danhMùa đông năm nay có trọn vẹn niềm vuiCó trọn vẹn những điều anh mong ướcCó trọn vẹn những tháng ngày cô độcLà đưa em về miền cổ tích nơi anh.Hạnh phúc đủ đầy là khi ở bên emLà khi em cười, mang niềm tin cuộc sốngLà ánh mắt em nhìn về anh một hướngLà nỗi niềm em chia nửa cùng anh.Hạnh phúc này liệu có mong manh?Như cơn gió mùa đông kèm theo rét lạnhNhư cơn mưa mùa đông mang theo giá buốtCâu trả lời anh dành trọn cho em.
Chút lạnh mùa đông gửi cho anh
Thơ: Thúy Hải NguyễnMột mình em với những ngày dài thương nhớĐông đã về từng cơn gió thổi tóc maiLạnh thấu tim...chợt giọt lệ lăn dàiMắt trông ngóng hình bóng ai trên phố ?Con đường nhỏ buổi chiều Đông lá đổCuốn theo chiều cơn gió nhẹ chao nghiêngSắc vàng khô, sắc đỏ tựa nỗi niềmNgười con gái...riêng mang tình xa vắngPhương trời xa liệu có hồng ánh nắng ?Sưởi ấm tình chở nặng những yêu thươngĐể nơi đây cô gái nhỏ sắc môi hườngNghe ấm áp bởi tình thương anh trao gửiDù lạnh giá em nào đâu dám hờn tủiChỉ mong tình đừng ngắn ngủi, mong manhDẫu xa nhau tình yêu mến chân thànhTa sẽ được bên nhau tròn hạnh phúc.
Thơ tình mùa đông
Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đôngVào khoảng trống đầy mông lung lạnh giáCâu yêu thương lạc trên miền đất lạChẳng đến được người đã quá xa xôi?Muốn gửi về đâu tha thiết đôi lờiTôi chỉ biết nhìn sương trời giăng trắngTìm ánh sao đông trên dòng sông lặng...
Một chiều đông
Chiều nay một chiều đôngNghe thèm giọt nắng hồngThèm một vòng tay ấmCho đời bớt mênh mông.Người ơi đông bên nớCó nhiều tuyết rơi khôngBên ni đông không tuyếtChỉ bão tuyết trong lòng.Nhớ về đông năm ấyTuyết trắng phủ đầy câyTrắng như màu áo cướiMôi mắt nhìn đắm say.Rồi mùa đông lại sangCuộc tình lỡ, tan hoangTuyết vẫn trắng đầy lốiTrắng, như màu áo tang.Chiều nay một chiều đôngDù có giọt nắng hồngDù có vòng tay ấmVẫn nghe buồn mênh mông.Chiều nay, một chiều đông…
Mùa đông - Nguyễn Nhật
Xin đừng thổi nữa gió đông ơiLạnh lắm tim tôi lạnh lắm rồiChốn ấy người em đừng buốt giáBao nhiêu lạnh lẽo cứ về taNhững bông tuyết gửi gió bay xaTrong trắng trinh nguyên quá nõn nàNgả ngớn như tình em gái nhỏĐể hồn ta chợt thoáng âu loNhìn Phượng trơ cành thấy đắn đoMuốn gửi về ai tiếng dặn dòĐừng ra gió rét hoa tan rãRồi để lòng ai thấy xót xaTình buồn thắc thỏm lúc mưa quaBên ấy lệ em có nhạt nhòaChốn cũ tìm gương ôm lấy bóngĐể đời vằng vặc một mùa đông!
Thơ hay về mùa đông Hà Nội
Mùa đông Hà Nội không buốt thấu xương như Sapa hay lạnh ủ ê như Đà Lạt, nó là cái một mùa đông lạ với những nét riêng chỉ thuộc về riêng thành phố này, với gió lạnh thổi ngang, mùa đông vàng như khoai mật, hong khô cả tâm hồn của ai đó khiến cảnh vật bừng lên sức sống. Dù vậy, ai đã từng trải qua mùa đông Hà Nội đều sẽ rất nhớ nó.
Hà Nội đông về
Thơ: Hồng GiangHà Nội đầu đông có lạnh không emCon đường xưa vẫn quen mùi hoa sữaChiếc lá thu rơi bên ngoài khung cửaLối ai về nhớ một nửa yêu thươngHồ Tây bây giờ còn thấy vấn vươngĐường Trịnh Công Sơn thương đời “Cát Bụi”Phố Ven Hồ hai con rồng đắp nổiEm vẫn về trong nỗi nhớ hanh haoNgọn sóng Tây Hồ vẫn cứ xôn xaoCon đường mới ôm vào bao kỷ niệmAnh đi xa nửa đời còn tìm kiếmHương cốm ngày nào hiếm bữa mẹ rangĐầm Sen vẫn chờ ngày ấy anh sangVài bông tím muộn màng vừa mới nởGió vẫn thì thầm bên anh nhắc nhởĐông sang rồi đừng để lỡ xuân emHà Nội đông về phố vẫn bon chenĐường em đi...Chợt thèm…Bờ vai ấm!
Hà Nội đêm trở gió
Thơ: Phạm Hương GiangTừ xa gió Bắc kéo về rồiHà Nội đêm này sẽ lạnh thôiGiọt rớt bên thềm khe khẽ đọngMưa dồn trước cửa nhẹ nhàng trôiChiều về phố cũ thưa lời đónTối tới đường xưa vắng giọng mờiGối chiếc kìa ai còn thấp thỏmGiật mình giấc tỉnh tiếng lòng côi.
Anh có về Hà Nội buổi chiều đông
Thơ: Giọt Mưa ThuAnh có về Hà Nội buổi chiều đông.Cùng dạo phố khi bóng hoàng hôn đổ.Hồ Tây xanh rì rầm con sóng vỗ.Tay trong tay quyện hương gió thơm nồng.Tiếng đông về mang nỗi nhớ bâng khuâng.Mùi hoa sữa vẫn toả hương ngào ngạt.Mùa lá rụng sao thấy lòng man mác.Ngẩn ngơ chiều nghe ai hát tình ca.Hà Nội đêm sương giăng mắc nhạt nhoà.Năm cửa ô vẫn từng giờ thao thức.Cà phê phố lặng thầm trong tiếng nhạc.Có khi nào…Anh thấy nhớ em không…!!!
Em về Hà Nội mùa đông
Thơ: Toàn Tâm HòaEm về Hà Nội mùa ĐôngHồ Tây chiều xuống mênh mông lững lờTừng con phố nhỏ nên thơMùi hương hoa sữa thẩn thờ đắm sayEm về Hà Nội chiều nayCây bàng lá đỏ rơi đầy lối quaTiếng chuông Trấn Vũ chiều tàVọng lên từng nhịp ngân nga xao lòngEm về Hà Nội … thầm mongNhìn đôi bờ bãi sông Hồng uốn quanhBạt ngàn in một màu xanhLung linh như một bức tranh tuyệt vời !Em về Hà Nội thăm chơiBa Đình buổi sáng tiết trời lạnh seBâng khuâng em lắng tai ngheChim ca bướm lượn bốn bề bình yênEm về Hà Nội linh thiêngNgàn năm văn hiến đất hiền địa linhThủ Đô cổ kính thanh bìnhEm về gởi những cảm tình nơi đây.
Em ơi, Hà Nội phố
Tác giả: Khuyết danhEm ơi, Hà Nội phốTa còn em mùi hoàng lanTa còn em mùi hoa sữaCon đường vắng rì rào cơn mưa nhỏAi đó chờ ai tóc xõa vai mềmTa còn em cây bàng mồ côi mùa đôngTa còn em nóc phố mồ côi mùa đôngMảnh trăng mồ côi mùa đôngMùa đông năm ấyTiếng dương cầm trong căn nhà đổTan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngânTa còn em một màu xanh thời gianTừng chiều phai tóc em bayChợt nhòa, chợt hiệnNgười nghệ sĩ lang thang hoài trên phốBỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đườngTa còn em hàng phố cũ rêu phongVà từng mái ngói son yêuNao nao kỉ niệmChiều Hồ Tây lao xao hoài con sóngChợt hoàng hôn về tự bao giờ.
Tìm lại những mùa đông Hà Nội
Thơ: Đỗ Kim QuangHà Nội đêm mùa đông!Lành lạnh heo may phía sông Hồng thổi tới,Ngọn đèn vàng ngóng ai mà đứng đợiHương sữa thoảng nồng nàn dệt sợi nhớ, sợi thương...Hà Nội trải mù sương,Những con đường khoác lên màu áo cũ,Những nóc phố thâm nghiêm xô n...
Bạn đã thích câu chuyện này ?
Hãy chia sẻ bằng cách nhấn vào nút bên trên
Truy cập trang web của chúng tôi và xem tất cả các bài viết khác!